Sáng hôm sau, khi ánh nắng chiếu qua cửa sổ, Lâm Tường bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập. Một nhóm người dân bước vào, dẫn theo một ông lão râu dài, tay cầm cuộn giấy cổ. Họ nói rằng ông là thầy tiên tri của làng, người đã viết ra lời tiên đoán về sự xuất hiện của anh hùng. Lâm Tường ngồi dậy, mắt vẫn còn ngái ngủ, nhưng khi nghe đến hai chữ “anh hùng”, anh lập tức tỉnh táo. Ông lão mở cuộn giấy, đọc to bằng giọng trầm hùng: “Một người từ thế giới khác sẽ đến, mang theo trí tuệ kỳ lạ, cứu vương quốc khỏi diệt vong.” Tất cả mọi người đều nhìn Lâm Tường, ánh mắt đầy kỳ vọng. Anh nuốt nước bọt, cảm thấy áp lực đè nặng lên vai.
“Khoan đã, tôi nghĩ ông nhầm rồi,” Lâm Tường vội vàng nói, giọng lạc đi. “Tôi không phải anh hùng, tôi chỉ là một nhân viên IT, công việc của tôi là sửa máy tính, không phải cứu thế giới.” Ông lão nhìn anh bằng ánh mắt nghiêm nghị, rồi bất ngờ bật cười. “Ngươi chính là người mà tiên tri nhắc đến. Trí tuệ kỳ lạ của ngươi chính là thứ mà chúng ta cần. Ngươi có thể làm những điều mà chúng ta chưa từng thấy.” Lâm Tường há hốc miệng, không biết nên phản bác thế nào. Anh nhớ lại những dòng code vô nghĩa, những lần sửa lỗi hệ thống, và tự hỏi liệu đó có thể coi là trí tuệ kỳ lạ hay không.
Con mèo lông xám ngồi bên cạnh, khẽ liếm chân rồi nói bằng giọng châm chọc: “Ngươi thấy chưa, số phận đã chọn ngươi. Dù ngươi có muốn hay không, ngươi vẫn phải đóng vai anh hùng. Nhưng đừng lo, ngươi sẽ thất bại một cách hài hước, và ta sẽ ở đây để chứng kiến.” Lâm Tường trợn mắt nhìn con mèo, cảm thấy tức giận nhưng lại không thể phản bác. Anh biết rằng mình không có lựa chọn, bởi cả ngôi làng đều tin vào lời tiên tri. Anh bị ép buộc phải trở thành nhân vật chính trong một câu chuyện mà anh chưa từng mong muốn.
Người dân bắt đầu tổ chức lễ chào mừng, treo cờ khắp nơi, đánh trống rộn ràng. Họ đưa cho Lâm Tường một bộ áo giáp kỳ lạ, làm bằng gỗ và vải, trông chẳng có chút uy nghi nào. Anh mặc vào, cảm thấy nặng nề và ngượng ngùng, nhưng mọi người lại hò reo như thể anh vừa trở thành vị cứu tinh. Trong lòng anh chỉ muốn bỏ chạy, nhưng ánh mắt kỳ vọng của họ khiến anh không thể. Anh bước đi giữa đám đông, cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong đầu chỉ có một câu hỏi: làm sao để thoát khỏi tình huống này.
Đêm đó, khi lễ hội kết thúc, Lâm Tường ngồi một mình bên bếp lửa, ánh sáng hắt lên gương mặt đầy lo âu. Con mèo l