MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh hùng bất đắc dĩChương 3

Anh hùng bất đắc dĩ

Chương 3

611 từ · ~4 phút đọc

Lâm Tường tỉnh dậy trong căn phòng gỗ đơn sơ, ánh nắng sớm chiếu qua khung cửa sổ bằng giấy dầu. Bên ngoài, tiếng gà gáy vang vọng khắp ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi. Anh vẫn chưa quen với khung cảnh này, mọi thứ đều mang đậm hơi thở Trung Hoa cổ đại: mái ngói cong vút, tường đất vàng, những chiếc xe bò chậm rãi đi qua con đường lát đá. Anh ngồi dậy, đầu óc còn mơ hồ, thì bất ngờ nghe thấy tiếng động lạ. Con mèo lông xám từ hôm qua đã ngồi chễm chệ trên bàn, đôi mắt sáng rực như ngọc, và lần này nó mở miệng nói rõ ràng: “Ngươi dậy rồi à, anh hùng bất đắc dĩ.” Giọng điệu của nó vừa châm chọc vừa thản nhiên, như thể việc một con mèo biết nói là điều hiển nhiên trong thế giới này.

Lâm Tường giật mình, ngã ngửa xuống giường, tim đập thình thịch. Anh lắp bắp: “Ngươi… ngươi vừa nói sao? Mèo không thể nói tiếng người!” Con mèo khẽ ngáp, vươn vai, rồi thong thả đáp: “Ở đây, mọi thứ đều có thể. Ngươi nghĩ ngươi đến từ đâu? Ngươi không thuộc về thế giới này, nhưng số phận đã kéo ngươi đến. Ta chỉ là người dẫn đường, còn ngươi mới là kẻ phải gánh trách nhiệm.” Lâm Tường ôm đầu, cảm thấy như mình đang trong một trò chơi nhập vai kỳ quái. Anh vốn chỉ muốn sống bình thường, vậy mà giờ lại bị một con mèo ép buộc trở thành anh hùng.

Anh bước ra ngoài, hy vọng tìm được ai đó để xác nhận rằng mình không bị điên. Người dân trong làng nhìn anh bằng ánh mắt kính trọng, cúi chào như thể anh là một vị thần. Lâm Tường cố gắng giải thích rằng con mèo biết nói, nhưng chẳng ai tin. Họ cười xòa, cho rằng anh đang đùa, hoặc rằng đó là dấu hiệu của trí tuệ khác thường. Con mèo lông xám đi bên cạnh, thỉnh thoảng lại buông vài câu mỉa mai: “Ngươi thấy chưa, chẳng ai tin ngươi. Ngươi càng cố phủ nhận, họ càng tin ngươi là anh hùng.” Lâm Tường tức giận nhưng bất lực, anh cảm thấy mình như bị trói buộc trong một vai diễn mà không thể thoát ra.

Buổi chiều, cả làng tụ tập ở quảng trường nhỏ để nghe thầy tiên tri giảng giải. Ông lão râu dài lại nhắc đến lời tiên đoán: “Anh hùng sẽ đến từ thế giới khác, mang theo trí tuệ kỳ lạ.” Người dân đồng loạt hô vang, chỉ về phía Lâm Tường. Anh muốn phản bác, nhưng con mèo lông xám chen ngang: “Đúng vậy, hắn chính là người đó.” Cả quảng trường bùng nổ tiếng reo hò, khiến Lâm Tường choáng váng. Anh nhìn con mèo, ánh mắt đầy căm phẫn, nhưng nó chỉ cười nhạt, như thể đang thưởng thức một vở hài kịch.

Đêm xuống, Lâm Tường ngồi bên bếp lửa, ánh sáng hắt lên gương mặt mệt mỏi. Anh nhớ đến căn phòng nhỏ ở thành phố, nhớ đến chiếc máy tính và gói mì gói còn để trên bàn. Anh thở dài, tự hỏi liệu mình có thể quay về hay không. Con mèo lông xám ngồi cạnh, đôi mắt sáng rực trong bóng tối, khẽ nói: “Ngươi không thể quay về, ít nhất là chưa. Ngươi phải hoàn thành vai trò của mình trước đã.” Lâm Tường im lặng, lòng tràn ngập nỗi bất an. Anh biết rằng từ nay, cuộc sống của mình sẽ không còn bình thường nữa.