Ngày hôm sau, Lâm Tường được mời đến hoàng cung của vương quốc. Con đường dẫn vào cung điện trải dài qua những cánh đồng lúa xanh mướt, những ngôi chùa cổ kính, và những cây cầu đá cong cong bắc qua dòng sông trong vắt. Khung cảnh mang đậm nét Trung Hoa cổ đại, vừa hùng vĩ vừa thơ mộng. Khi bước vào cung điện, anh choáng ngợp trước những mái ngói vàng rực, những cột gỗ chạm khắc rồng phượng, và những bức tranh tường kể lại lịch sử vương triều. Người dân đi theo anh, hò reo như thể anh là vị cứu tinh. Lâm Tường chỉ biết cúi đầu, cảm thấy mình như kẻ lạc lõng giữa một thế giới xa lạ.
Trong đại điện, anh gặp Hoàng tử Bạch Vân, người được xem là nhân vật quan trọng nhất sau nhà vua. Hoàng tử mặc áo gấm thêu rồng, gương mặt tuấn tú nhưng ánh mắt lại lấp lánh vẻ tinh nghịch. Khi bước xuống bậc thang, mọi người đều cúi chào, nhưng Lâm Tường bất ngờ phát hiện một chi tiết kỳ lạ: trên chân hoàng tử không phải giày thêu hoa văn tinh xảo, mà là… một đôi dép tổ ong màu vàng. Anh suýt bật cười, cố gắng che miệng, nhưng con mèo lông xám đã nhanh nhảu nói: “Ngươi thấy chưa, ngay cả hoàng tử cũng không thoát khỏi sự hài hước của số phận.”
Hoàng tử Bạch Vân tiến đến gần, vỗ vai Lâm Tường, cười lớn: “Ngươi chính là anh hùng mà lời tiên tri nhắc đến? Thật thú vị! Ta đã chờ đợi ngươi từ lâu.” Giọng nói của hoàng tử vừa uy nghi vừa hài hước, khiến cả đại điện bật cười. Lâm Tường đỏ mặt, không biết nên đáp thế nào. Anh nhìn xuống đôi dép tổ ong, cảm thấy tình huống này quá kỳ quái. Hoàng tử dường như nhận ra ánh mắt của anh, liền cười phá lên: “Ngươi thấy đôi dép này lạ lắm sao? Đây là bảo vật gia truyền, mang lại sự thoải mái vô song. Một anh hùng bất đắc dĩ như ngươi chắc cũng cần đến nó.”
Cả cung điện rộn ràng tiếng cười, không khí trở nên vui vẻ. Lâm Tường cảm thấy nhẹ nhõm phần nào, nhưng trong lòng vẫn đầy hoang mang. Anh không hiểu vì sao mình lại bị cuốn vào thế giới này, và tại sao mọi người lại tin tưởng anh đến vậy. Con mèo lông xám ngồi bên cạnh, khẽ nói: “Ngươi thấy chưa, mọi thứ ở đây đều là trò đùa. Nhưng trò đùa này sẽ không kéo dài mãi.” Lâm Tường rùng mình, cảm nhận được một dự cảm chẳng lành, nhưng anh vẫn cố gắng giữ nụ cười, hòa vào không khí vui vẻ của cung điện.
Đêm đó, khi trở về phòng khách trong cung, Lâm Tường ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao. Anh nhớ đến cuộc sống bình thường ở thành phố, nhớ đến những ngày tháng vô lo vô nghĩ. Nhưng giờ đây, anh đã trở thành anh hùng bất đắc dĩ, bị cuốn vào một câu chuyện mà anh không thể kiểm soát. Trong lòng anh dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, như thể phía sau những tiếng cười đang ẩn giấu một bi kịch lớn. Con mèo lông xám nằm bên cạnh, đôi mắt sáng rực, khẽ nói: “Ngươi sẽ hiểu, nhưng không phải hôm nay.” Lâm Tường im lặng, lòng tràn ngập nỗi bất an.