MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh hùng bất đắc dĩChương 10

Anh hùng bất đắc dĩ

Chương 10

496 từ · ~3 phút đọc

Sau vụ nổ nồi cơm điện, cả làng vẫn chưa hết bàn tán. Nhưng rồi, một sự kiện mới lại khiến họ cười nghiêng ngả. Con mèo lông xám – Tiểu Miêu – quyết định mở một lớp học đặc biệt ngay giữa quảng trường, gọi là “Lớp dạy cào bàn phím”. Nó đặt một chiếc bàn gỗ, trên đó bày la liệt những tấm bảng gỗ khắc thành hình bàn phím, rồi nghiêm túc tuyên bố rằng đây là bí quyết để trở thành anh hùng. Người dân tò mò kéo đến, ngồi thành hàng dài, chờ đợi được học “phép thuật từ thế giới khác”.

Tiểu Miêu bước lên bục giảng, đôi mắt sáng rực, giọng điệu đầy mỉa mai: “Các ngươi muốn trở thành anh hùng? Trước hết phải biết cào bàn phím. Đây là trí tuệ kỳ lạ mà thế giới khác mang đến.” Nó bắt đầu hướng dẫn cách gõ từng phím, nhưng thay vì chữ cái, những tấm bảng gỗ phát ra âm thanh kỳ quái, giống như tiếng trống. Người dân bật cười, coi đó là trò giải trí. Hoàng tử Bạch Vân thậm chí còn tham gia, đôi dép tổ ong gõ nhịp theo tiếng phím, khiến cả quảng trường rộn ràng như lễ hội.

Lâm Tường đứng bên cạnh, vừa xấu hổ vừa bất lực. Anh biết rằng Tiểu Miêu chỉ đang chế giễu mình, biến công việc tầm thường của anh thành trò cười cho cả làng. Nhưng người dân lại coi đó là phép màu, tung hô rằng họ đã học được trí tuệ từ thế giới khác. Cố An Nhiên ngồi trong đám đông, cười ngặt nghẽo, quên đi nỗi xấu hổ từ vụ nổ nồi cơm điện.

Buổi học kéo dài đến tận chiều, tiếng cười vang vọng khắp làng. Người dân thi nhau cào bàn phím, tạo ra những âm thanh hỗn loạn, nhưng họ coi đó là biểu tượng của sự khác biệt. Lâm Tường thở dài, cảm thấy mình như nhân vật chính trong một vở hài kịch. Con mèo lông xám nhìn anh, khẽ nói: “Ngươi thấy chưa, ngay cả trò đùa cũng đủ khiến họ tin ngươi là anh hùng. Nhưng đừng quên, trò đùa này sẽ không kéo dài.”

Đêm xuống, khi trở về phòng, Lâm Tường ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đầy sao. Anh nhớ đến những ngày tháng vô nghĩa ở thành phố, nhớ đến những lần gõ bàn phím trong im lặng, và tự hỏi liệu mình có thể quay về hay không. Con mèo lông xám nằm bên cạnh, khẽ nói: “Ngươi đã gieo thêm một hạt giống hỗn loạn. Bàn phím của ngươi sẽ không chỉ mang lại tiếng cười, mà còn mang đến hậu quả khôn lường.” Lâm Tường rùng mình, nhưng cố gắng gạt đi, tự nhủ rằng đó chỉ là lời nói đùa. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, anh biết rằng con mèo không bao giờ nói vô nghĩa.