Trong khi Lâm Tường đang dần quen với việc bị ép trở thành “cao thủ Excel” của triều đình, thì Cố An Nhiên lại muốn chứng minh rằng mình cũng có thể mang đến trí tuệ kỳ lạ từ thế giới hiện đại. Một buổi sáng, cô mang ra giữa quảng trường một chiếc nồi cơm điện mà cô tình cờ giữ lại trong hành lý xuyên không. Người dân chưa từng thấy vật dụng kỳ lạ này, họ tụ tập đông nghịt, tò mò quan sát. Cố An Nhiên cười rạng rỡ, nói rằng đây là “phép thuật nấu cơm nhanh nhất thế giới”, và hứa sẽ cho cả làng thưởng thức món cơm trắng thơm ngon chỉ trong chốc lát.
Cô cắm dây điện vào ổ cắm mà thợ thủ công trong làng vừa chế tạo theo lời hướng dẫn của Lâm Tường. Ban đầu, mọi người háo hức chờ đợi, nhưng chỉ vài phút sau, khói bắt đầu bốc lên từ nồi cơm điện. Người dân hoảng hốt, chạy tán loạn, còn Cố An Nhiên vẫn cố gắng giải thích rằng đây là bình thường. Đột nhiên, một tiếng nổ vang lên, nồi cơm điện vỡ tung, gạo và nước bắn khắp quảng trường. Người dân hét lên, cho rằng đó là điềm báo, còn Cố An Nhiên thì ngồi bệt xuống đất, mặt mũi lem luốc, mắt rưng rưng.
Hoàng tử Bạch Vân chạy đến, đôi dép tổ ong lấm đầy gạo, cười lớn: “Thật kỳ diệu! Ngươi đã tạo ra pháo hoa từ gạo!” Cả quảng trường bật cười, tiếng reo hò vang vọng, biến sự cố thành một màn trình diễn hài hước. Cố An Nhiên đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa nhẹ nhõm, bởi ít nhất mọi người không giận dữ. Con mèo lông xám ngồi trên mái nhà, đôi mắt sáng rực, khẽ nói: “Ngươi thấy chưa, ngay cả thất bại cũng đủ khiến họ tin ngươi là anh hùng. Nhưng đừng quên, trò đùa này sẽ không kéo dài.”
Đêm xuống, Cố An Nhiên ngồi bên bếp lửa, ánh sáng hắt lên gương mặt mệt mỏi. Lâm Tường ngồi cạnh, lặng lẽ an ủi cô. Họ nhớ đến những ngày tháng bình thường ở thành phố, nhớ đến những bữa cơm giản dị, và tự hỏi liệu mình có thể quay về hay không. Con mèo lông xám nằm bên cạnh, khẽ nói: “Ngươi đã gieo thêm một hạt giống hỗn loạn. Nồi cơm điện của ngươi sẽ không chỉ mang lại tiếng cười, mà còn mang đến hậu quả khôn lường.” Lâm Tường và Cố An Nhiên rùng mình, nhưng cố gắng gạt đi, tự nhủ rằng đó chỉ là lời nói đùa. Tuy nhiên, sâu thẳm trong lòng, họ biết rằng con mèo không bao giờ nói vô nghĩa.