Ước chừng sau ba ngày 1v1, Vu Đồ bắt đầu cùng cô đánh 3v3 với bot, nói là luyện tập đánh team theo quy mô nhỏ. Kiều Tinh Tinh phát hiện mình thắng rất nhẹ nhàng, liền không khỏi tin tưởng cực kì.
Sau đó bắt đầu hình thức thực chiến 3v3, lập tức biến thành gian nan khó đỡ. Cũng không phải tại cô chơi dở, mà do căn bản Vu Đồ không tham gia đánh! Anh toàn chạy một mình vào rừng đánh lợn đánh chim đánh quái nhỏ, để cô và đồng đội người qua đường đáng thương đấu 2vs3. Chờ đến lúc cô và đồng đội người qua đường đáng thương chịu đựng không nổi, anh mới chạy ra show off một chút.
Còn nói văn hoa là để rèn luyện khả năng đối chọi với áp lực của cô.
Nhưng thôi học thần dù sao cũng là học thần, Kiều Tinh Tinh vẫn học được không ít thứ, không chỉ là kỹ xảo sử dụng tướng, Vu Đồ vừa đánh còn vừa nói cho cô một số thứ trước kia cô căn bản không chú ý, thật ra lại là những chi tiết rất quan trọng. Ví dụ như là last hit, hoặc là cách điều chỉnh trang bị tùy theo từng đối thủ……
(Last hit: dùng đòn cuối giết quái để được thêm vàng.)
Phải biết hồi xưa cô đánh Vương Chiêu Quân, hầu như cô chỉ lên một build đồ chạy từ đầu tới chót map.
.
Nắng chiều vừa đẹp, chiếu những tia ấm áp dạt dào vào căn phòng khách. Kiều Tinh Tinh rúc trên sofa, nghiêm túc chơi game.
Lại là một trận thực chiến 3V3, cô chơi nhân vật Tôn Thượng Hương.
Đồng đội đã chết, Trương Phi của Vu Đồ rốt cuộc chạy từ trong rừng ra, đứng dưới trụ gầm một cái, thổi bay ba người bên địch. Kiều Tinh Tinh đang muốn xông lên đánh người thì nghe thấy tiếng di động của Vu Đồ vang lên.
Kiều Tinh Tinh lập tức lùi về dưới trụ.
Mỗi lần có điện thoại thì game sẽ lag, cho dù ngắt máy ngay, nhân vật trong trò chơi vẫn lag bất động mấy giây, đang choảng nhau cả team mà treo mấy giây thì chẳng khác gì cái chết.
Cô từ bỏ ý định truy kích, vô tình liếc một cái lên di động của Vu Đồ, lại thấy tên người gọi đang lập lòe là một cái tên quen thuộc —— Hạ Tình.
Là Hạ Tình nữa cơ à?
Kiều Tinh Tinh còn chưa kịp nghĩ gì, đã thấy Vu Đồ nhanh tay ngắt cuộc gọi. Kiều Tinh Tinh hơi ngạc nhiên, “Cậu không tiếp sao?”
Vu Đồ vẻ mặt bình tĩnh thao tác Trương Phi, “Đánh xong đã.”
.
Ván này rất nhanh đã kết thúc, Vu Đồ đứng lên, “Tớ gọi điện thoại.”
Anh đi ra ban công gọi điện thoại, rất nhanh lại về, nói với Kiều Tinh Tinh, “Tớ đi ra ngoài một chuyến.”
Kiều Tinh Tinh nhịn không được tò mò: “Hạ Tình cũng làm ở Thượng Hải hả?”
Vu Đồ trả lời hơi ý nhị: “Chắc là còn ở Bắc Kinh.”
Chắc là?
Kiều Tinh Tinh suy nghĩ rất lung, phất tay từ biệt với anh, sau đó tự mình chơi game. Chờ hết ván, cô buông di động, bỗng nhiên hơi lo lắng —— tuy rằng là “Chắc là”, nhưng có một số chuyện không nói trước được đâu, nhỡ đâu từ mai trở đi cô không còn thầy dạy nữa thì phải làm sao đây?
.
Địa điểm mà Hạ Tình hẹn cũng cách nhà Kiều Tinh Tinh không xa. Vu Đồ không đến trễ, nhưng lúc anh tới nơi Hạ Tình đã ở quán cà phê rồi.
Anh gật đầu chào hỏi rồi ngồi xuống, Hạ Tình nói: “Em gọi Americano cho anh rồi đấy.”
“Cảm ơn.” Người phục vụ vừa hay đưa cà phê lên, Vu Đồ hỏi: “Em đi công tác à?”
“Thật ra chuyến công tác của em là ở Hàng Châu.”
Cô ta nói một nửa rồi dừng lại, Vu Đồ cầm tách cà phê lên, cũng không hỏi tiếp sao cô ta lại tới Thượng Hải.
Hạ Tình cong khóe môi, “Sao anh lại tới Lokatse?”
(Lokatse: Lục Gia Chủy: một quận tài chính mới ở Thương Hải, ở bờ bên kia đê)
“Vừa hay có chút việc.”
“Ồ, em còn tưởng là anh qua đây phỏng vấn.”
Bàn tay đang cầm tách cà phê của Vu Đồ khẽ dừng một chút.
“Em đi ăn với Bao Bao ở Hàng Châu, cậu ấy bảo, anh chuẩn bị từ chức khỏi Viện hàng không vũ trụ.” Cô ta nhìn Vu Đồ chăm chú, “Thật vậy ư?”
“Đúng là anh có quyết định này.”
“Tại sao?” Giọng điệu Hạ Tình bỗng nhiên cao lên, “Đó là chỗ năm xưa anh chẳng tiếc chia tay em để chạy tới, bây giờ lại từ bỏ dễ dàng như vậy à?”
Vu Đồ im lặng.
Hạ Tình cười, dựa vào sofa, “Em vẫn hi vọng anh còn kiên trì tiếp tục, không thì em chẳng có địa vị gì trong lòng anh. Hóa ra không phải anh không thể từ bỏ, chỉ là em không đáng thôi.”
Vu Đồ thở dài, “Trước kia lúc anh và em yêu nhau, em đã biết anh đang chuẩn bị thi lên thạc sĩ ngành hàng không vũ trụ mà.”
Hạ Tình tự giễu nói: “Có câu nói thế nào ấy nhỉ? Ảo tưởng buồn cười nhất trên đời, chính là cho rằng bạn có thể thay đổi một người.”
Vu Đồ uống một ngụm cà phê, nhảy qua đề tài này, “Em còn ở QE à?”
“Em đi ăn máng khác lâu rồi, vừa mới thăng chức lên làm trưởng bộ phận, tiền lương gấp vài lần lúc vừa tốt nghiệp, cũng vất vả thêm mấy lần.”
“Em vẫn luôn rất ưu tú.”
“Nhưng mệt lắm, em thường xuyên suy nghĩ, em một cô gái, tại sao lại phải mệt như vậy chứ?” Hạ Tình cúi đầu quấy cà phê, “Anh muốn đi làm ở bên nào? Nghe nói trụ sở chính của DF có gửi offer cho anh.”
Trụ sở chính của DF ở Bắc Kinh.
Vu Đồ dừng một chút rồi nói: “Anh từ chối rồi.”
Giọng điệu Hạ Tình rất bình tĩnh: “Thế à?”
Cô ta lại uống thêm mấy ngụm cà phê, buông tách xuống, nhìn thời gian, “Hai tiếng nữa em bay, em phải đi đây.”
.
Quán cà phê ở trong trung tâm thương mại, lúc đi về phải bước qua đám đông nườm nượp trong trung tâm thương mại. Hai người im lặng đi giữa dòng người, Hạ Tình bỗng nhiên dừng bước, nhìn về phía tấm poster rất lớn treo trong trung tâm thương mại.
“Nhìn kìa, Kiều Tinh Tinh.”
Vu Đồ ngẩng đầu nhìn tấm poster rất lớn treo từ tầng ba in gương mặt Kiều Tinh Tinh đang áp di động, cười tươi rạng rỡ với đám đông.
“Anh nói thử xem bây giờ nếu cậu ấy nhớ tới chúng ta, liệu có cảm thấy buồn cười không nhỉ? Những kẻ có thành tích tốt nhất trong lớp trước kia, bây giờ chắc chẳng bằng đầu ngón tay của cậu ấy.”
Vu Đồ thu ánh mắt về từ trên poster, “Không đâu.”
Hạ Tình hơi kinh ngạc, cô ta cho rằng Vu Đồ căn bản sẽ không trả lời. “Anh cũng rất tự tin đấy nhỉ.”
Ra cửa trung tâm thương mại, Vu Đồ nói, “Anh đưa em tới ga tàu điện ngầm.”
Hạ Tình hơi sửng sốt, cười lắc lắc đầu nói: “Vu Đồ, anh vẫn còn sống trong quá khứ.”
Cô ta túm tóc lại, “Rất nhiều năm rồi em không ngồi tàu điện ngầm, lát nữa xuống máy bay còn phải gặp khách nữa, em không muốn chen chúc với người khác.”
Vu Đồ gật gật đầu, vẫy một chiếc xe taxi, lịch sự đưa cô ta lên xe.
Kéo cửa xe ra, Hạ Tình lại dừng bước chân, quay đầu lại, “Anh biết rõ ý đồ em đến phải không?”
Vu Đồ chỉ có thể im lặng.
“Trong mắt anh chỉ có bầu trời trên đỉnh đầu, mấy chuyện tình cảm gì gì đó, phải chăng chỉ nhỏ bé như tro bụi, không hề đáng nhắc tới chút nào?”
Vu Đồ khẽ nhíu mày: “Em hà tất phải châm chọc anh.”
Hạ Tình “A” một tiếng bật cười, “Không phải châm chọc, là em vừa nhận ra thôi, Vu Đồ, anh không nên để người khác tốn thời gian cho anh.”
.
Lúc Kiều Tinh Tinh mở cửa thấy Vu Đồ thì hơi kinh ngạc, cô còn tưởng là Tiểu Chu, “Sao cậu đã về rồi?”
Cô nhìn về phía chiếc đồng hồ trang trí treo trong phòng khách, còn chưa đến một tiếng, thế này là tiến triển thuận lợi quá hay là chào nhau cái rồi bỏ đi luôn nhỉ.
Vu Đồ nói: “Không phải cậu bảo 9 giờ tối mới kết thúc à?”
Trước kia cô cố ý nói vậy để trêu anh thôi, nhưng Vu Đồ quả thực ngày nào cũng về sau 9h thật……
“Tớ nói bừa đấy, nếu cậu có việc……”
“Không sao, chúng ta tiếp tục.” Vu Đồ vừa nói vừa cởi áo khoác ra treo lên, đi vào trong phòng. Kiều Tinh Tinh đi theo sau cân nhắc, thế này hình như là chào nhau rồi quay ngoắt đi thật rồi.
.
Hai người ngồi trở lại vị trí lúc trước. Vu Đồ để Kiều Tinh Tinh dùng Biển Thước đánh thường 3V3 với người qua đường, anh ngồi cạnh xem cô đánh. Sau khi đánh mấy ván, anh lại để cô thử Mai Shiranui, Kiều Tinh Tinh thấy Sợ Hãi Quá online, liền kéo cả anh ta vào.
(Biển Thước: Pháp Sư. Nhân vật lịch sử thời Xuân Thu Chiến Quốc. Trong game chuyên dùng độc.)
善恶怪医扁鹊
Vào trò chơi, Sợ Hãi Quá ghét bỏ nói: “Sao lại đánh 3v3 thế, chả vui.”
“Luyện đánh team quy mô nhỏ đấy.”
“Chăm chỉ quá nhỉ, nhưng mà ~~” Sợ Hãi Quá dài giọng rất là kiểu cách, “Bé Bông ơi, em có muốn suy xét bái anh làm nửa thầy không?”
Kiều Tinh Tinh kỳ quái: “Tại sao?”
Sợ Hãi Quá: “Bởi vì Đại thần Thỏ Ngọc của em sắp thành hoa có chủ rồi.”
Kiều Tinh Tinh: “……”
Cô nhìn về phía Vu Đồ.
Sợ Hãi Quá vẫn hóng hớt tám chuyện: “Dạo này nó toàn đi sớm về trễ, anh còn đang băn khoăn nó đi làm gì, ai dè hôm nay nghe Cục Slime nói là có biến gì đấy, cụ thể anh không thể lộ ra, tóm lại về sau em theo anh đi. Nó chắc không có thời gian kéo em nữa đâu.”
Anh đã lộ ra quá nhiều rồi……
Đôi mắt đẹp của Kiều Tinh Tinh vừa chuyển, cô cũng cười gian xảo nói: “Thật thế ạ, đã đi sớm về trễ thì chắc là không vừa ý vợ cả ở nhà rồ……”
Ngón tay thon dài bỗng cọ qua tóc cô, tắt đi loa và cửa sổ chat trên màn hình di động của cô, thế giới tức khắc lại im ắng hẳn.
Giọng nói trầm thấp của Vu Đồ vang bên tai cô, “Tập trung vào.”
.
Tay anh thu về, dường như còn chút xúc cảm mơ hồ vương trên mái tóc. Kiều Tinh Tinh bỗng nhiên cảm thấy một nửa mặt mình hơi tê, Mai Shiranui cô đang điều khiển chẳng hiểu sao lại không đuổi giết kẻ địch còn một chấm máu đang chạy vào rừng nữa.
Cô vội vàng né người sang một bên, không cho Vu Đồ thấy thao tác lung tung rối loạn của cô. May mắn lúc này chuông cửa vang lên, Kiều Tinh Tinh húng hắng giọng, nói, “Chắc Tiểu Chu đưa bữa tối tới đấy.”
“Tớ đi lấy.”
Vu Đồ đứng dậy đi mở cửa, nhưng cửa vừa mở ra, người đứng ngoài lại không phải Tiểu Chu, mà là một người đàn ông xa lạ cao xấp xỉ anh.
Người nọ mặc bộ comple phẳng phiu, thấy anh, trên gương mặt đẹp trai lộ ra vẻ kinh ngạc, sau đó ánh mắt lướt qua Vu Đồ nhìn vào trong nhà. Vu Đồ không biết ý đồ của anh ta, khẽ nghiêng người chắn đi.
Trận 3V3 diễn ra tương đối mau, Kiều Tinh Tinh mau mắn kết thúc ván, ném di động đi về phía cửa, “Tiểu Chu, sữa chua chị bảo em mang……”
Giọng cô bặt đi khi thấy người đàn ông đứng ngoài cửa, cô cũng nhất thời ngây ra.
Chuyện này là sao? Sao anh ta lại đến đây?
Ánh mắt người đàn ông kia lướt qua mái tóc hơi rối, bộ quần áo thoải mái ở nhà và đôi chân trần đeo dép lê của Kiều Tinh Tinh một lần, cuối cùng gật gật đầu nói, “Lúc lái xe ngang qua anh thấy có ánh đèn, cho nên…… Quấy rầy rồi.”
Sau đó anh ta rời đi vô cùng có phong độ.
Kiều Tinh Tinh: “……”
Vu Đồ nhìn Kiều Tinh Tinh: “Không cần giải thích với anh ta à?”
“Ai muốn giải thích với bạn trai cũ chia tay tận hai năm trước chứ.” Lại còn làm dáng thế nữa ~ nhưng hôm nay là ngày mấy vậy? Bạn trai bạn gái cũ đồng loạt tìm tới chung một hôm. Ngày hoài niệm quốc tế à?
Tiểu Chu khoan thai tới muộn lao từ trong thang máy ra, “Tinh Tinh Tinh Tinh, sao em lại thấy dưới lầu có…… Ặc, thầy Vu.”
Cô ấy thấy Vu Đồ, lập tức dừng miệng.
Kiều Tinh Tinh đang muốn tìm cô ấy, “Sao anh ta đi lên được thế, không phải xóa vân tay trên thang máy rồi sao?”
Tiểu Chu: “Nhưng bấm mật mã vẫn lên được mà. Mật mã vốn dĩ cũng đổi rồi, nhưng chị toàn quên cái mới nên em phải đổi về cái cũ đấy.”
“Em qua bên bất động sản đổi lại đi, đổi thành 1316, bây giờ đi luôn.” Kiều Tinh Tinh thúc giục cô ấy.
“Số đấy là sao?”
“KDA tốt nhất cho tới nay của chị đấy, 13-1-6.” Kiều Tinh Tinh nhớ lại liền đắc ý, “Tuyệt đối không quên đâu, yên tâm đi.”
.
Tiểu Chu chạy vội đi sửa mật mã, Kiều Tinh Tinh và Vu Đồ ngồi đối mặt trên sàn cạnh cửa sổ chạy từ trần đến sàn ăn tối. Theo thường lệ, bên Vu Đồ là ba món một canh tràn đầy calorie, bên Kiều Tinh Tinh là trái cây lá cải lòng trắng trứng sống không còn gì luyến tiếc của cô. So ra thảm hại quá chừng; cô nhất định phải đi bàn lại để tăng dinh dưỡng cho mình mới được.
Kiều Tinh Tinh cảm thấy hôm nay cô và Vu Đồ đều rất xấu hổ, thế nên ai cũng xấu hổ thì không ai cần xấu hổ nữa. Dù sao cũng bị Vu Đồ bắt gặp, Kiều Tinh Tinh nhịn không được bèn lèm bèm.
“Tớ với anh ta yêu đương hơn nửa năm, có một hôm bỗng nhiên anh ta nói với tớ, người nhà anh ta tương đối bảo thủ, có lẽ không thích nghề nghiệp của tớ. Anh ta hy vọng tớ có thể rời giới giải trí đã, rồi anh ta mới thưa chuyện với nhà anh ta.
“Sau đó tớ liền nói, nhà tớ cũng không thích đám người buôn bán, cảm thấy rủi ro quá lớn, sờ vào tí là dễ phá sản ngay. Hay là anh từ chức trước đi, không thì nhà em cũng sẽ không đồng ý đâu.”
Vu Đồ cười cười, “Anh Tô thực ra rất có tài, tiếng tăm rất tốt.”
Kiều Tinh Tinh hơi ngạc nhiên, “Cậu quen anh ta à?”
“Hồi đại học tớ học ngành tài chính, mấy tin tức về phương diện này tớ vẫn chú ý.”
“Ồ ~~~ vậy cậu nhất định không biết anh ta cũng giỏi tự sướng lắm.” Dù gì cũng hai năm rồi, Kiều Tinh Tinh không còn giận nữa, nhưng lúc chọc trái cây cô vẫn hơi dùng sức, “Cậu thì sao?”
“Cái gì?”
“Cậu với Hạ Tình ấy, tại sao lại chia tay?”
Vu Đồ ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt Kiều Tinh Tinh tràn đầy sự tò mò.
“Tớ nghe Bội Bội nói, hai cậu yêu nhau lúc năm ba. À, Bội Bội hay tám chuyện bạn học với tớ lắm.” Kiều Tinh Tinh không chút do dự bán đứng cô bạn thân của mình, “Không tiện nói thì coi như tớ chưa hỏi nhé.”
Cô nghịch ngợm ấn chiếc đũa lên môi mình.
Thật ra cũng chẳng có gì là không tiện nói. Kỳ thật lý do cũng từa tựa như của cô. Lúc anh tốt nghiệp ngành chính cũng nhận được mấy offer lương cao, nhưng anh lại vẫn muốn học lĩnh vực mơ ước bị cha mẹ mình phản đối kia. Khi anh và Hạ Tình bắt đầu yêu nhau hồi năm 3, lúc đó anh đã đang chuẩn bị để đi thi nghiên cứu sinh. Anh cho rằng cô ấy đã chấp nhận, cô ấy cho rằng anh có thể thay đổi, chỉ là về sau, chẳng ai thay đổi được ai cả.
“Liên quan đến chuyện công việc, sau khi tốt nghiệp ngành chính tớ rời Bắc Kinh, lựa chọn làm nghiên cứu sinh ngành hàng không vũ trụ.” Vu Đồ nói ngắn gọn.
Hóa ra là yêu xa à. Kiều Tinh Tinh lại xoay sự tò mò sang vấn đề khác, “Thật ra hồi cậu nộp nguyện vọng vào trường tài chính tớ còn thấy rất lạ. Tớ vẫn luôn nhớ mãi lý tưởng của cậu là biển sao trời mênh mông mà, sao bỗng nhiên lại đi học tài chính?”
Ánh mắt Vu Đồ khẽ nhúc nhích, anh hơi kinh ngạc làm sao cô lại biết, nhưng nhớ tới điều gì, trong lòng anh lại xẹt qua cảm giác hiểu rõ.
“Lúc điền nguyện vọng cha mẹ tớ không đồng ý, còn tớ lại cảm thấy có thể cân được cả đôi. Hồi đấy, tớ còn chút ngông cuồng thiếu thời.”
“Nhưng cậu làm được thật mà. Sau này cậu còn học cả nghiên cứu sinh nữa, quả nhiên là học thần của lớp mình.” Kiều Tinh Tinh hơi hứng thú bừng bừng mà rằng: “Vậy sao cậu lại nghỉ lâu thế, làm nghiên cứu khoa học không phải là rất bận ư?”
“Bởi vì.” Vu Đồ dừng một chút rồi nói, “Tớ định từ bỏ biển sao trời mênh mông.”
[HẾT CHƯƠNG 11]