MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh là niềm kiêu hãnh của emChương 12

Anh là niềm kiêu hãnh của em

Chương 12

2,768 từ · ~14 phút đọc

Trên màn hình máy tính, hai chiến đội chuyên nghiệp đang choảng nhau hừng hực khí thế, Vu Đồ lại hơi thất thần.

Anh nhớ tới khoảnh khắc anh nói mình muốn từ bỏ kia, ánh mắt Kiều Tinh Tinh lộ ra vẻ ngạc nhiên và nuối tiếc. Anh hơi không hiểu, rõ ràng anh muốn chuyển qua con đường vừa được đón nhận hơn vừa có tiền đồ hơn, sao cô ấy lại thấy tiếc nhỉ?

Ngoài thầy anh ra, dường như chỉ có cô ấy là lộ ra ánh mắt như vậy.

.

“Vu Đồ,” Địch Lượng đẩy cửa vào mà không thèm gõ, “Chừng nào mày về thế, tao cũng không biết.”

Vu Đồ phục hồi tinh thần lại, ấn pause, “Chưa được bao lâu, lúc mày đang gọi điện thoại ngoài ban công.”

“Ờ.” Địch Lượng đặt mông ngồi lên bàn sách của Vu Đồ, lấm la lấm lét mà rằng, “Hôm nay mày gặp mặt Hạ Tình rồi nhỉ?”

Vu Đồ giương mắt nhìn anh chàng, “Sao mày biết?”

“Khà khà, tao là ai chứ, phát triển sao rồi……” Bị ánh mắt thăm dò của Vu Đồ nhìn chằm chằm, anh chàng không nói tiếp nổi nữa, giơ tay lên, “Thật sự không phải tao nói mà. Hạ Tình đi công tác ở Hàng Châu gặp được Bao Bao đấy thây, tâm sự tí chuyện của mày không phải rất bình thường à?”

“Mày rảnh thế hay là ra nước ngoài luôn đi. Còn nữa,” Vu Đồ nhớ ra, cảnh cáo anh chàng, “Về sau mày ít nói hươu nói vượn trước mặt Bông đi.”

Địch Lượng sửng sốt, gào ầm ĩ, “Bông lại còn mách lẻo với mày à? Cô em này sao lại vậy chứ.”

Anh chàng cảm thấy mình đã chịu phải sự phản bội quá lớn, định quay lại vào game tìm Bông tính sổ. “Đúng rồi, Khúc Minh vừa mới gọi điện thoại tới mời chúng ta ăn cơm, vào 6 rưỡi tối mai ở bên Phổ Đông, tao với mày đi chung.”

“Ngày mai tao……”

Địch Lượng không vui: “Cái thằng keo kiệt kia mãi mới tổ chức cho tao một bữa tiệc chia tay, mày đừng có không để mặt mũi thế chứ, bạn đại học ở Thượng Hải đều đi cả đấy.”

Vu Đồ gật gật đầu, “Ok, ngày mai tự tao qua.”

.

Khá nhiều bạn đại học của Vu Đồ và Địch Lượng đều đi làm ở Lokatse, chỗ ăn liên hoan đương nhiên cũng gần đấy, đi bộ từ nhà Kiều Tinh Tinh sang chỉ mất tầm 10 phút.

Lúc Vu Đồ đến thì mọi người đã tới hòm hòm. Tiệm cơm Tây không có phòng riêng, bảy tám người ngồi trong một vách ở cạnh tường, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Khúc Minh thấy anh đầu tiên, khí phách hăng hái đứng dậy tiếp đón, “Đại tài tử xưng bá cả hai chuyên ngành của chúng ta tới rồi này.”

Vu Đồ thật ra cũng không thân quen với anh bạn này lắm. Lúc học đại học anh bận việc học quá, hầu như ngày nào cũng ngồi lì trong thư viện, ngoại trừ hai đứa bạn cùng phòng là Địch Lượng và Bao Bao thì anh cũng không thân thiết lắm với các bạn khác. Khúc Minh hình như đó giờ vẫn có địch ý rất căng với anh, hồi đầu anh không rõ nguyên do, mãi đến khi tốt nghiệp đại học anh chia tay với Hạ Tình, mới hiểu được tại sao.

Ngày xưa Khúc Minh cũng thích châm chọc anh bằng những lời này nhất, nhưng bây giờ anh ta cười tươi toe toét, nhất thời anh không phán đoán được có phải thật lòng không.

Vu Đồ chào hỏi mọi người xong thì ngồi xuống.

Mọi người nói chuyện phiếm vài câu, một bạn tên Triệu Thiên đột nhiên hỏi: “Khúc Minh, không phải ông nói Hạ Tình sẽ tới sao, sao còn chưa thấy đâu?”

Vu Đồ ngẩn ra.

Khúc Minh cười tươi hơn hớn lấy di động ra, “Để tôi gọi cô ấy luôn.”

Anh ta gọi điện thoại sang, “Emma, sao cậu còn chưa tới, chỗ ăn cơm chỉ cách khách sạn của cậu mấy bước chân thôi mà.”

Bên kia không biết nói gì, nụ cười tươi trên mặt anh ta hơi phai đi, nhưng cuối cùng anh ta lại bật cười, “Ok ok ok, không sao không sao, lần sau chúng ta lại hẹn nhau.”

Chờ anh ta cúp điện thoại, Địch Lượng nói: “Sao, người đẹp Hạ không tới được à?”

“Cô ấy bảo buổi tối có việc gấp ở Bắc Kinh, vừa mới tới sân bay.”

Triệu Thiên ngờ ngợ: “Không nói với ông à?”

“Ha ha, cổ nói đang định gọi cho tôi.”

“Đã lâu không gặp cậu ấy mà.” Có người thất vọng.

Một bạn khác lại nói: “Hạ Tình đang xin lỗi tụi mình trên group chat WeChat kìa.”

Địch Lượng vội xem WeChat, vừa hay thấy Hạ Tình đăng lên một câu, “Ngại ghê cơ, các bạn ở Thượng Hải. Vốn dĩ hẹn tụ tập hôm nay với mọi người, nhưng hôm qua tớ lại có việc gấp phải về Bắc Kinh, quên nói với các cậu.”

“Xin lỗi xin lỗi, bữa này tớ mời nhé, lúc về gửi bill cho tớ nhé. @ Khúc Minh.”

Làm gì có ai ở đây mà chưa từng trải, ai cũng biết Khúc Minh bị Hạ Tình cho leo cây, người ta đã về Bắc Kinh từ hôm qua rồi, căn bản là quên khuấy mất nói cho anh ta.

Khúc Minh thật ra ứng biến rất mau, “Nãy tớ nghe nhầm trong điện thoại, còn tưởng là hôm nay đi, nào nào, gọi món đi.” Anh ta duỗi tay gọi phục vụ sang.

.

Địch Lượng vụng trộm đẩy Vu Đồ, thấp giọng nói: “Mày có biết vụ Hạ Tình về Bắc Kinh từ hôm qua không?”

Vu Đồ rũ mắt uống trà, không phủ nhận.

“Ý của Tuý Ông không phải ở rượu mà, nó tổ chức buổi tụ tập này chắc là tại vì Hạ Tình đấy.” Địch Lượng cảm thấy logic này cực kì hoàn chỉnh, “Nó mà hẹn riêng thì chắc củ Hạ Tình không để ý tới nó ngay, cho nên nó bảo làm tiệc chia tay tao. Mà sao lại còn gọi mày tới? Không sợ bị so sánh rồi nhục như chó à?”

Nhưng chẳng mấy mà anh chàng đã biết tại sao Khúc Minh lại dám gọi Vu Đồ tới. Bởi vì, hiện giờ Vu Đồ hiển nhiên đã không được ai để mắt tới nữa.

Đồ ăn còn chưa lên đủ, Khúc Minh đã nhắm ngay Vu Đồ, hơi ngả ngớn mở miệng: “Nọ tôi có gặp đứa bạn lớp bên, nghe nói tháng sau Vu Đồ ông sang Anh làm hả?”

“Đứa nào lớp bên cạnh?” Một bạn tò mò hỏi.

“Thằng Nhậm Vọng bên công ty nhà nước Trung X ấy.”

Triệu Thiên kỳ quái hỏi: “Không phải Vu Đồ ở viện hàng không vũ trụ à?”

“Định từ chức đấy à?” Khúc Minh nhìn Vu Đồ, trên nét mặt mang theo chút kiêu ngạo, “Nhưng giờ mày mới đi làm, thì thành làm lại từ đầu còn gì. Tao nghe Nhậm Vọng bảo tiền lương chỉ bằng sinh viên mới ra trường thôi hả?”

Cả bàn ăn lặng đi.

Chỉ nghe tiếng Khúc Minh chậc chậc lưỡi: “Vu Đồ sao mày không sang chỗ ngân hàng đầu tư quốc tế bên tao thử chút đi? Bên tao tiền lương cao lắm, không thì một năm chỉ có ba đến năm ngàn mày sống sao nổi ở đất Thượng Hải? Lại còn ở công ty của thằng Nhậm Vọng nữa. Thằng đó hồi xưa điểm giả chán lắm. Mày mà kể với người ta mày làm ở bên ấy thì xấu cả mặt mày lẫn bọn cùng lớp tụi tao.”

.

Vu Đồ không ở đây, Kiều Tinh Tinh vui tươi hơn hớn mở chế độ đánh thường tự chơi Vương Chiêu Quân một mình. Cô cảm nhận được sâu sắc rằng sau khi tập huấn căng thẳng thế này, mình nhất định có thể cho một đám feed ăn hành, không ngờ đồng đội ngu như lợn còn kém tắm hơn cả cô, hai ván liên tiếp cô bị địch đánh cho như chó.

(feed: người chơi game rất dở, từ khác bên tiếng anh là noob (n00b))

Đang tức điên, Tiểu Chu gọi điện thoại qua.

“Tinh Tinh, chị đoán xem em đi anne’L mua salad gặp được ai nè?” Giọng Tiểu Chu hơi cố tình đè thấp xuống.

“Thầy Vu tổng giáo đầu 80 tướng.”

Tiểu Chu: “…… Chị biết ạ?”

“Nhảm nhí, chị biết cậu ấy qua đó ăn cơm mới nhớ ra vụ sang mua salad chứ. Đúng rồi, em mua salad xong thì về ngay nhé, đừng đi tìm Edward, kẻo ảnh lại không chịu lấy tiền.”

Edward đúng là ông chủ của tiệm cơm Tây kia, Kiều Tinh Tinh có quen với anh ta.

“Biết rồi ạ, em mua xong rồi, mang về cho chị liền đây.” Tiểu Chu nói tiếp, “Lúc em ngồi chờ salad ấy à, còn gọi mấy món ăn ấy haha, vừa hay ngồi cách vách thầy nhà mình, nhưng ở giữa có cây xanh chắn nên anh ấy không nhìn thấy em.”

“Em đừng đi quấy rầy người ta nhé.”

“Đương nhiên không rồi ~~~ nhưng mà, em thấy bạn bè anh ấy đối xử với anh ấy chẳng thân thiện gì cả. Có một người lại còn châm chọc anh ấy, nói chuyện rất khó nghe, em tức chết mất.”

.

Đôi mày Kiều Tinh Tinh chau lại.

Trong tiệm cơm Tây.

Địch Lượng tức giận đến suýt nhảy dựng lên, “Công ty của Vu Đồ có chế độ hoàn toàn bảo mật, sau khi từ chức, nó bị bắt phải bảo mật nên cũng không được làm cho công ty nước ngoài trong một khoảng thời gian. Mày không hiểu thì đừng có mồm l, đừng có trút giận vì bị Hạ Tình cho leo cây lên……”

Vu Đồ đè anh chàng lại, ánh mắt anh vững vàng nhìn về phía Khúc Minh: “Cậu chỉ sống đến năm 30 tuổi thôi à?”

Khúc Minh bị Địch Lượng chửi nên hơi tức: “Mày có ý gì?”

Vu Đồ: “Thế thì cậu cuống làm gì? Ngày tháng còn dài, đợi năm sau mà xem.”

“Ha.” Khúc Minh cười lạnh, “Tao biết nhà khoa học nhớn như mày chướng mắt bọn tài chính như tao, nhưng lĩnh vực của bọn tao cũng không phải chỗ ai cũng chòi được đâu.”

Vu Đồ khách khí nói: “Thứ nhất là cậu bỏ cái từ “bọn tao” đi.”

Khúc Minh cáu điên lên: “Mày!”

Vu Đồ thản nhiên nâng cốc với anh ta.

Địch Lượng vẫn còn đang thở phì phò. Mọi người cũng cảm thấy Khúc Minh quá đáng, đang định hoà giải. Lúc này, một nhân viên phục vụ nâng chai rượu đến cạnh bàn họ.

Ánh mắt cậu ta lướt một vòng những người trên bàn tiệc, cuối cùng chuẩn xác mỉm cười nói với Vu Đồ: “Ngài Vu, đây là rượu lần trước anh và cô Kiều để lại đây, tôi mang lên rồi ạ.”

Vu Đồ sửng sốt, người phục vụ đã để chai rượu và xô đá lên bàn, sau lại đem lên hai đĩa chân giò hun khói thái lát.

“Đây là ông chủ chúng tôi mời ngài Vu, mời anh cứ dùng chậm rãi.” Cậu ta mỉm cười lui ra.

Mọi người đều rất kinh ngạc với sự kiện mới xảy ra

“Vu Đồ, ông từng tới đây rồi à.” Triệu Thiên tương đối hiểu rượu vang đỏ, cầm chai rượu vang lên nhìn, không khỏi kinh ngạc kêu lên: “Domaine de la Romanee-Conti?”

(Domaine de la Romanee-Conti: viết tắt là DRC, được coi là một trong những hãng rượu vang Pháp đắt nhất thế giới.)

Trên bàn trừ Vu Đồ ra thì đều là người lăn lộn trong giới tài chính, sao có thể không hiểu biết về vang đỏ. Hãng rượu vang đắt đỏ như thế đương nhiên là phải biết. Nhưng biết thì biết, chứ gặp được không nhiều lắm, nên vẫn hơi kích động.

“Cho tao xem cho tao xem với.”

“Vu Đồ mày đúng là giấu nghề nhé, rượu này nhiêu tiền một chai đấy?”

“Kiểu gì cũng phải sáu con số ấy.”

Địch Lượng cũng kinh ngạc nhìn Vu Đồ.

Ánh mắt Vu Đồ dừng trên chai rượu, anh bỗng nhiên cười cười, nói: “Tớ còn có chút việc, hôm nay đi trước, các cậu cứ nói chuyện tiếp nhé.”

Mọi người ngẩn ra, liền thấy Vu Đồ đứng lên cầm áo khoác, thong dong mặc vào, sau đó anh lại cầm lấy chai rượu kia, không nhanh không chậm chào từ biệt mọi người bỏ đi.

Từ từ đã!

…… Nó mang cả chai rượu đi luôn à?

.

Hơn mười phút sau, Kiều Tinh Tinh cũng nối tiếp tiếng hét trong lòng của đám bạn Vu Đồ rất mượt mà.

“Cậu mang cả chai rượu về luôn à?!”

Vu Đồ đứng ở cửa, “Không nỡ để bọn nó uống, cho nên tớ mang về.”

Kiều Tinh Tinh đánh giá vẻ mặt anh, giải thích một chút: “Tớ biết chỗ cậu đi ăn, liền nhớ ra món salad quán đấy làm, tớ bảo Tiểu Chu đi mua, sau đó ~~ cậu…… không chê tớ nhiều chuyện chứ?”

Chân mày Vu Đồ khẽ nhếch, “Sao tớ lại có thể là loại người không biết tốt xấu như vậy kia chứ?”

Đôi mắt Kiều Tinh Tinh tức khắc sáng rỡ: “Tớ cũng thấy thế đấy. Nào, có sung sướng không, có vui vẻ không?”

Vu Đồ gật gật đầu, “Sướng như bắn thành công tên lửa lên trời ấy.”

Mô tả cái kiểu quái gì thế! Kiều Tinh Tinh phì cười, lại còn sướng như bắn thành công……

“Sao tớ cứ thấy bậy bậy ấy nhỉ……”

Vu Đồ dở khóc dở cười, “Cậu đang suy nghĩ vớ vẩn gì đấy?”

“Không có không có,” Kiều Tinh Tinh vội vàng nói sang chuyện khác, “Vậy ~~ để chúc mừng tên lửa phóng thành công, cậu có muốn uống rượu mừng không?”

Rượu sáu con số ấy à? Vu Đồ đang định từ chối, liền nghe thấy Kiều Tinh Tinh nói, “Tuy rằng chỉ có mấy trăm tệ, nhưng cũng không thể lãng phí được.”

Vu Đồ hoài nghi chính mình nghe lầm: “Mấy trăm tệ?”

“Đương nhiên! Cậu tưởng tớ ngốc à, sao có thể để đám người không quen biết kia uống rượu đắt như vậy được chứ.” Kiều Tinh Tinh đắc ý dào dạt mà rằng, “Tớ quen ông chủ nhà hàng đấy, từng đóng phim bên đó. Đây là chai rỗng dùng để diễn thôi.”

“……” Vu Đồ không còn lời nào để nói.

“Uống hay không nào? Dù sao hôm nay tớ cũng không chơi game đâu, tớ mới phát hiện ngón cái tay trái của tớ bị chai rồi.”

Câu trả lời của Vu Đồ là cầm chai rượu đi vào sau đó đóng cửa lại.

Kiều Tinh Tinh hoan hô một tiếng, chạy về phía phòng bếp, “Tớ đi lấy cái ly.”

.

Nhưng họ cũng không uống rượu ngay, bởi vì Kiều Tinh Tinh bỗng nhiên nhớ ra một vấn đề.

Rượu vang đỏ chứa bao nhiêu calorie nhỉ?

Hình như lượng calo trong rượu rất cao ý. Cô lập tức Baidu một chút, cũng may rượu vang đỏ là loại rượu có lượng calo thấp, tầm đâu 70cal/100ml thôi, có thể chấp nhận được.

(Baidu: công cụ search của Tàu, tương tự Google.)

Sau đó Kiều Tinh Tinh lại cầm ly đi quanh nhà tìm chỗ uống rượu.

Ban công thì lạnh quá, nhà ăn lại trống rỗng, trước cửa sổ sát đất cũng được, nhưng phải thêm tí không khí chứ. Thế là cô lấy bông hồng trên bàn ăn xuống rồi mở ngăn kéo lấy hai cây nến ra……

Được rồi!

Vu Đồ ở bên cạnh yên lặng nhìn đồng hồ, hai mươi phút sau, anh rốt cuộc uống được ngụm rượu đầu tiên trong ánh nến và hoa tươi.

.

Tối nay họ không uống khuya lắm, thậm chí cũng không nói quá nhiều, Vu Đồ thấy hơi may mắn là Kiều Tinh Tinh không hỏi gì cả, chỉ lúc thì chê vang đỏ uống dở hơn cả rượu gạo, khi lại nói đồng đội trong game ngu như lợn, rồi còn hớn hở cầm điện thoại chụp ảnh tự sướng ……

Ngoài cửa sổ sát đất là cảnh đêm lung linh của nơi cao cấp nhất Thượng Hải, anh lại chẳng thả lỏng chút nào trong suốt thời gian này.

Di động vẫn bị oanh tạc bởi tin nhắn WeChat của Địch Lượng, anh chờ đến lúc trên đường về nhà mới xem.

“Cô Kiều là ai?”

“Cô Kiều là ai, là ai là ai?”

.

Cô Kiều……

Là một minh tinh lớn đến uống li rượu cũng phải vào phòng bếp cân đo đong đếm lượng calorie.

Một người bạn cũ anh vừa mới quen.

[HẾT CHƯƠNG 12]