MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Nhân Viên Giao Hàng May MắnChương 1: Gói Hàng Định Mệnh

Anh Nhân Viên Giao Hàng May Mắn

Chương 1: Gói Hàng Định Mệnh

1,079 từ · ~6 phút đọc

1.1. Thói Quen Của Bóng Đêm

Đồng hồ điểm mười một giờ đêm, và đó là thời khắc thế giới của An Hạ thực sự bắt đầu.

Ánh sáng trắng lạnh lẽo từ màn hình máy tính chiếu lên gương mặt cô, tạo nên một quầng sáng cô độc trong căn hộ tầng 15 tĩnh lặng. An Hạ, 29 tuổi, một biên tập viên tự do, đã quen với nhịp sống đảo ngược này. Ban ngày là thời gian để ngủ bù, ban đêm mới là lúc ý tưởng tuôn chảy, và, quan trọng hơn, là lúc những "đơn hàng định mệnh" được đặt.

Cô lại đặt hàng. Lần này, là một cuốn sách in giới hạn về Tâm lý học về Sức hấp dẫn và Kỹ thuật Khiêu gợi, cùng với một hộp sô cô la truffle đen nhập khẩu. Những món đồ kỳ lạ, phản ánh chính đời sống đối lập của cô: trí tuệ và sự khao khát vị ngọt.

Trong vài năm sống một mình tại đây, An Hạ đã có một thói quen khác: sự xuất hiện của anh.

Anh là nhân viên giao hàng của tuyến khu vực này, tên là Mạnh Hùng. Anh trẻ hơn cô vài tuổi, khoảng giữa hai mươi, vóc dáng săn chắc được tôi luyện từ những chuyến hàng không ngừng nghỉ. Mạnh Hùng luôn là người giao những đơn hàng cuối cùng của ngày, những đơn hàng lọt vào khung giờ "hết sức riêng tư".

Mười một giờ ba mươi phút. Tiếng chuông cửa vang lên. Không phải tiếng chuông điện thoại, mà là tiếng chuông vật lý – dứt khoát và ngắn gọn, như chính tác phong của anh.

An Hạ rời khỏi bàn làm việc. Cô nhìn xuống bộ đồ mình đang mặc. Đó là một chiếc váy ngủ lụa satin mỏng manh màu xám khói, chỉ vừa chạm đến giữa đùi. Chiếc áo hai dây mảnh dẻ để lộ xương quai xanh tinh tế. Cô vốn dĩ chẳng để tâm, vì cô nghĩ, đó chỉ là một giao dịch chớp nhoáng, một cánh cửa đóng mở trong vòng chưa đầy ba mươi giây.

Cô hít một hơi sâu, chỉnh lại mái tóc rối nhẹ, và bước ra mở cửa.

1.2. Ba Giây Của Một Cái Chạm

Mạnh Hùng đứng đó.

Ánh đèn hành lang chung cư hắt lên, làm nổi bật đường nét xương hàm cứng cáp và mồ hôi lấm tấm trên thái dương anh, dù giờ đã khuya. Anh mặc chiếc áo đồng phục công ty màu cam sáng đặc trưng, nhưng nó đã sẫm màu hơn một chút vì mồ hôi và bụi đường.

Anh luôn chuyên nghiệp một cách đáng kinh ngạc. Không nhìn thẳng, không nói những lời thừa thãi.

"Chào cô An Hạ. Gói hàng của cô đây ạ."

Giọng anh trầm, hơi khàn, như thể đã nói quá nhiều trong một ngày dài. An Hạ chú ý thấy cánh tay anh, để trần dưới lớp tay áo ngắn của đồng phục, cơ bắp cuồn cuộn một cách tự nhiên.

Cô đưa tay nhận gói hàng. Và điều đó đã xảy ra.

Gói hàng lần này có chút cồng kềnh, khiến cả hai phải nắm giữ nó cùng lúc trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Da thịt trần của cổ tay cô, mát lạnh vì không khí trong phòng, vô tình chạm vào phần mu bàn tay ấm áp, thô ráp của anh.

Nó chỉ kéo dài chưa đến ba giây, nhưng đối với An Hạ, thời gian dường như ngưng lại.

Cô cảm nhận được một luồng điện nhỏ xẹt qua, một cảm giác nóng bỏng và bất ngờ. Cô lập tức rụt tay lại, gói hàng rơi thịch một tiếng vào tay cô.

"Tôi... xin lỗi," cô nói, giọng hơi lạc đi.

Mạnh Hùng không nói gì. Anh chỉ lùi lại một bước, giữ khoảng cách một cách lịch thiệp, nhưng cô kịp nhận ra đôi mắt anh đã dời khỏi gói hàng và lướt qua cô. Chỉ một cái lướt nhẹ, nhưng đầy đủ để ghi lại hình ảnh chiếc váy lụa mỏng manh, bờ vai trần và cái chạm vừa rồi.

Anh đưa máy quẹt thẻ. "Tổng cộng là 450 ngàn đồng, cô quẹt thẻ hay tiền mặt ạ?"

1.3. Ánh Mắt Lướt Qua Thân Áo

"Thẻ," An Hạ đáp nhanh. Cô không muốn kéo dài cuộc trò chuyện này. Sự ngượng ngùng đang biến thành một thứ cảm xúc khó tả, gần như là sự khiêu khích vô ý.

Trong lúc cô đưa thẻ và nhập mã, cô thoáng thấy Mạnh Hùng nuốt nước bọt. Anh vẫn giữ thái độ chuyên nghiệp, nhưng An Hạ có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang lan tỏa giữa hai người. Đó không còn là sự chuyên nghiệp thuần túy nữa, mà là một nỗ lực kiềm chế.

Xác nhận thanh toán xong, Mạnh Hùng trao lại thẻ cho cô. Anh cố tình không nhìn vào mắt cô, tập trung vào chiếc máy và chiếc túi giao hàng trống rỗng.

"Cảm ơn quý khách. Chúc cô ngủ ngon."

"Cảm ơn anh. Chúc anh một đêm an toàn," cô đáp.

An Hạ đóng cửa lại. Không vội vàng, nhưng dứt khoát.

Tựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo, cô hít thở sâu. Mùi hương nam tính nhàn nhạt, hơi ẩm của mồ hôi đường phố, và một chút hương bạc hà lạnh lẽo từ áo anh vẫn còn phảng phất trong không khí.

Cô nhìn vào gói hàng. Cuốn sách và hộp sô cô la.

Cuốn sách về khiêu gợi, cô nghĩ thầm, có lẽ anh đã đọc được tên sách khi gói hàng bị xộc xệch một chút.

Và cô, trong chiếc váy ngủ lụa mỏng manh đó, đã đứng trước mặt anh, để anh chứng kiến thói quen riêng tư nhất của cô, và cảm nhận hơi ấm cơ thể cô qua một cái chạm vô tình.

An Hạ bước trở lại bàn làm việc. Cô không thể tập trung vào công việc nữa. Hình ảnh Mạnh Hùng, cái chạm bất ngờ, và ánh mắt anh lướt qua mình cứ lởn vởn trong tâm trí.

Cô tự hỏi, liệu đêm mai, anh có đến nữa không? Và nếu có, cô nên mặc gì?

Cảm giác đó – sự xấu hổ, pha lẫn một chút kích thích và tò mò – nó còn gây nghiện hơn cả sô cô la truffle. Cô nhận ra, kể từ đêm nay, việc đặt hàng lúc nửa đêm đã không còn là một thói quen cô độc nữa. Nó đã trở thành một cuộc hẹn hò không lời, đầy rủi ro và hấp dẫn.