2.1. Sự Mong Đợi Không Tên
Sau cái chạm bất ngờ đêm trước, nhịp sống của An Hạ thay đổi một chút. Cô không còn đặt hàng một cách tùy hứng nữa, mà bắt đầu tính toán. Không phải tính toán về thời gian giao hàng, mà là về thời điểm cô sẽ gặp anh.
Hai ngày trôi qua, An Hạ kìm nén sự thôi thúc đặt thêm đơn hàng nào. Cô sợ sự ngượng ngùng sẽ trở nên quá rõ ràng. Nhưng đến ngày thứ ba, sự cô đơn và khao khát kết nối lại chiến thắng.
Lần này, cô đặt một hộp trà thảo mộc đặc biệt giúp thư giãn, và một chiếc tạp dề mới (một món đồ hoàn toàn ngây thơ). Cô cố tình đặt vào lúc mười giờ tối, hy vọng anh sẽ đến vào khoảng mười một giờ, như thường lệ.
Tối đó, An Hạ tắm rửa kỹ lưỡng hơn bình thường. Cô ngâm mình trong bồn nước nóng, dùng loại sữa tắm hoa nhài mà cô yêu thích. Hương thơm ngọt ngào, tinh tế bao trùm không gian.
Cô ra khỏi phòng tắm khi đồng hồ vừa điểm mười một giờ. Tóc cô quấn hờ bằng chiếc khăn bông trắng. Hơi nóng từ nước tắm vẫn còn phảng phất trên da thịt, khiến nhiệt độ cơ thể cô cao hơn bình thường một chút. Cô cố tình không bật máy lạnh.
Lục lọi trong tủ quần áo, cô quyết định mặc chiếc váy hai dây bằng lụa satin màu xanh ngọc bích. Chất liệu mỏng, rủ nhẹ theo đường cong cơ thể. Nó không phải là chiếc váy ngủ, nhưng cũng chẳng khác là bao. Cô mặc nó, không phải vì thoải mái, mà vì một lý do khác, một lý do mà cô chưa dám thừa nhận.
Để đón anh.
2.2. Khoảnh Khắc Của Sự Gần Gũi
Tiếng chuông cửa vang lên đúng mười một giờ mười lăm phút.
Tim An Hạ đập nhanh hơn một nhịp. Cô vội vàng tháo khăn, để mái tóc đen dài, ẩm ướt buông xõa. Cô hít sâu một hơi, để mùi hoa nhài từ sữa tắm hòa quyện với mùi lụa mới, sau đó mở cửa.
Mạnh Hùng đứng đó, nhưng lần này anh trông mệt mỏi hơn. Có vẻ như anh đã có một ca làm việc cực nhọc. Vầng trán anh lấm tấm mồ hôi, và đôi mắt anh hơi nheo lại dưới ánh đèn.
"Chào cô An Hạ. Gói hàng của cô đây ạ." Giọng anh vẫn trầm và chuyên nghiệp, nhưng lần này có chút gì đó nghèn nghẹn.
Cô nhận gói hàng. Ánh sáng vàng dịu dàng từ trong căn hộ của An Hạ hắt ra, bao bọc lấy cô. Nó tạo nên một vầng hào quang ấm áp, đối lập với hành lang lạnh lẽo, và làm cho chiếc váy lụa xanh của cô càng thêm phần mơ hồ, quyến rũ.
Mạnh Hùng không nhịn được mà liếc nhìn. Anh thấy rõ hơi nước mỏng manh vẫn còn vương trên làn da trần của cô, thấy rõ những lọn tóc ướt dính vào cổ và vai cô. Toàn bộ hình ảnh cô gái trước mắt anh là sự kết hợp hoàn hảo giữa sự thuần khiết sau khi tắm và sự gợi cảm của chiếc váy lụa.
Đến lượt thanh toán. Mạnh Hùng đưa máy POS.
Lần này, An Hạ không hề rụt rè. Cô cố tình để ngón tay mình lướt nhẹ và dừng lại lâu hơn một chút trên mu bàn tay anh khi cầm lấy chiếc máy.
Cái Chạm thứ hai.
Lần này, Mạnh Hùng đã chuẩn bị tinh thần, nhưng nó vẫn gây ra một phản ứng hóa học không thể chối cãi. Cô cảm nhận được cơ bắp cánh tay anh hơi căng lên dưới lớp đồng phục, và hơi thở anh khựng lại một khoảnh khắc ngắn ngủi.
Khi cô cúi xuống nhập mã, mái tóc ẩm ướt của cô lướt qua cánh tay anh. Mùi hương hoa nhài không chỉ phảng phất, mà dường như đã bao trùm lấy anh. Anh gần như có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cô.
2.3. Lời Giải Thích Ngượng Ngùng
Quẹt thẻ xong, Mạnh Hùng trao lại thẻ và hóa đơn. Lần này, anh mắc một lỗi nhỏ mà chưa bao giờ mắc: anh làm rơi chiếc bút bi nhỏ xuống sàn.
"Ôi, để tôi nhặt cho," An Hạ nói, cúi người xuống.
Váy lụa mỏng của cô dồn lại, đường cong cơ thể trở nên rõ ràng dưới ánh đèn. Tóc cô rũ xuống, gần như chạm vào gói hàng.
Mạnh Hùng cúi xuống cùng lúc. Đầu anh và đầu cô suýt va vào nhau. Khuôn mặt họ gần đến mức anh có thể thấy rõ những giọt nước nhỏ li ti còn đọng lại trên lông mi cô.
"Tôi xin lỗi, tôi làm đổ," Mạnh Hùng nói, giọng anh trầm hẳn xuống, như thể bị bóp nghẹt.
"Không sao... tôi cũng hơi bất cẩn."
Cô nhặt chiếc bút và trao cho anh. Tay cô lại chạm vào tay anh, lần này là một cái chạm trực tiếp, trần trụi hơn. Sự tiếp xúc kéo dài chưa đến hai giây, nhưng đủ để cô cảm thấy da thịt mình nóng bừng lên.
Mạnh Hùng đứng thẳng dậy. Anh quay mặt đi một chút, đưa tay chỉnh lại cổ áo đồng phục, hành động như một nỗ lực để lấy lại sự kiểm soát bản thân.
"Chúc cô... ngủ ngon," anh lặp lại, nhưng giọng điệu lần này không còn là lời chúc khách sáo nữa, mà là một lời tạm biệt đầy khó khăn.
An Hạ dựa vào cánh cửa khi nó đóng lại. Cô cảm thấy tim mình vẫn đập thình thịch trong lồng ngực. Cô đặt tay lên đó. Hơi nóng trên da thịt cô không phải do nước nóng trong bồn tắm, mà là từ sự gần gũi vừa rồi.
Cô biết, cô đang chơi một trò chơi nguy hiểm.
Cô đang dùng sự hấp dẫn của mình, sự riêng tư của không gian sống, và thói quen đặt hàng đêm, để thu hút sự chú ý của anh. Và cô thấy, anh đang dần sa vào bẫy. Anh vẫn giữ khoảng cách, nhưng sự kiềm chế của anh đang trở nên mỏng manh hơn.
An Hạ mở gói trà thảo mộc. Cô không cần nó để thư giãn. Điều cô cần, chính là sự căng thẳng này. Và cô tự nhủ: Đêm mai, cô sẽ đặt một món đồ khiến sự ngượng ngùng này trở nên tột độ.