3.1. Góc Nhìn Của Người Giao Hàng
Mạnh Hùng lái chiếc xe máy điện của mình rời khỏi khu chung cư cao cấp. Anh không bật nhạc, chỉ có tiếng gió lướt qua tai. Tim anh vẫn đập nhanh một cách bất thường. Anh cố gắng đẩy lùi hình ảnh An Hạ ra khỏi tâm trí, nhưng mùi hương hoa nhài và lụa mỏng vẫn cứ ám ảnh anh.
Lỗi, đó là một lỗi lớn, anh tự nhủ. Anh đã làm rơi bút, đã cúi xuống quá gần, đã để cô chạm vào mình hai lần trong một giao dịch.
Mạnh Hùng là một người đàn ông nghiêm túc. Anh làm công việc giao hàng đêm để kiếm thêm thu nhập, cố gắng tích lũp tiền mở một tiệm sửa xe nhỏ. Mục tiêu của anh là sự ổn định, không phải sự phiêu lưu chớp nhoáng. Anh biết rõ ranh giới giữa công việc và đời tư, và anh luôn tự hào về sự chuyên nghiệp của mình.
Nhưng An Hạ... cô là một ngoại lệ.
Anh đã giao hàng cho cô gần một năm. Cô là khách hàng thường xuyên nhất của anh trong khung giờ đêm. Anh nhớ rõ địa chỉ, nhớ rõ những món đồ cô đặt (sách hiếm, trà đắt tiền, đồ thủ công mỹ nghệ), và nhớ rõ sự cô độc toát ra từ căn hộ sáng đèn của cô.
Và anh nhớ rõ trang phục của cô. Từ chiếc áo phông cũ kỹ cho đến những chiếc váy lụa rủ hờ. Cô không bao giờ mặc đồ che chắn kỹ lưỡng khi gặp anh, như thể anh chỉ là một bức tường vô tri.
Cô không hề coi mình là một người đàn ông. Suy nghĩ đó vừa khiến anh cảm thấy bị xúc phạm, lại vừa dấy lên một khao khát chứng minh điều ngược lại.
Trong đầu Mạnh Hùng, An Hạ là "Bí mật Giao hàng". Một người phụ nữ đẹp, độc lập, nhưng dường như đang cố tình mời gọi một mối quan hệ không lời, không ràng buộc. Anh tự xây một bức tường lý trí, nhưng bức tường ấy đang bị ăn mòn bởi từng cái chạm tay, từng hơi thở, từng sợi tóc ướt của cô.
3.2. Đơn Hàng Vượt Ngoài Giới Hạn
Đêm thứ tư, An Hạ lại đặt hàng. Mạnh Hùng nhận thông báo trên ứng dụng. Hộp dụng cụ làm bánh. Ngây thơ.
Anh nhận gói hàng từ kho. Nhưng có một gói nhỏ khác, được đặt cùng lúc, từ một cửa hàng... đồ chơi người lớn.
Đó là một gói hàng bọc kín, nhưng hình dạng và nhãn hiệu in mờ trên giấy niêm phong thì không thể nhầm lẫn. Anh đã từng giao những món đồ tương tự, nhưng đó là cho những người lạ. Đây là An Hạ.
Mạnh Hùng cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Anh biết ngay đây là "Gói hàng định mệnh" mà cô đã ngụ ý. Cô đã tự lột trần đời sống tình dục riêng tư nhất của mình trước anh, một cách công khai mà không cần một lời nào.
Anh gói hai món đồ vào cùng một túi lớn, cố tình để gói hàng "nhạy cảm" nằm sâu phía dưới, để cô có thể lấy ra sau. Anh cố gắng bình tĩnh lại, lặp đi lặp lại câu thần chú: Mình là nhân viên, mình là người giao hàng. Chuyên nghiệp.
3.3. Ba Giây Của Sự Im Lặng
Mười một giờ ba mươi lăm phút. Mạnh Hùng đứng trước cửa căn hộ 1502.
An Hạ mở cửa. Lần này, cô mặc một chiếc áo sơ mi nam trắng rộng thùng thình, chỉ dài đến giữa đùi. Tóc cô khô ráo, nhưng gương mặt cô ửng hồng, như thể vừa uống một ly rượu vang.
Cô đưa tiền mặt. Mệnh giá lớn. Mạnh Hùng phải mất một chút thời gian để đếm tiền và trả lại tiền thừa.
"Của cô đây." Anh trao túi hàng. "Tổng cộng... 50 ngàn đồng tiền thừa."
An Hạ nhận túi. Cô cười nhẹ, một nụ cười đầy bí ẩn. "Anh luôn rất chính xác."
"Đó là công việc của tôi." Mạnh Hùng đáp, cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng.
Nhưng An Hạ đã hành động. Cô thò tay vào túi, lấy ra hộp trà thảo mộc và chiếc tạp dề. Khi cô lục lọi, tay cô vô tình chạm phải vật thể mềm mại, nhưng có hình dạng rõ ràng phía dưới.
Cô ngừng lại. Mạnh Hùng ngừng lại.
Không cần nhìn, An Hạ biết đó là gì. Mạnh Hùng cũng biết cô đã biết.
Đó là khoảnh khắc của sự im lặng tột độ. Không phải ba giây, mà dường như là cả một đời.
Khuôn mặt An Hạ bỗng chốc ửng đỏ hơn. Sự bí ẩn và táo bạo ban đầu đã biến thành sự ngượng ngùng chân thật. Cô nhanh chóng lấy gói hàng "bí mật" ra, giữ nó trong lòng bàn tay, giấu sau hộp trà.
Mạnh Hùng nhìn cô. Lần này, anh không còn kiềm chế ánh mắt nữa. Anh nhìn thẳng vào sự lúng túng của cô, nhìn thẳng vào vật nhỏ đang được giấu kín. Ánh mắt anh lúc này không phải là sự khinh miệt hay khó chịu, mà là sự xác nhận, sự đồng cảm... và khao khát.
Sự ngượng ngùng đã bị phá vỡ. Ranh giới đã bị xóa nhòa.
"Tôi... cảm ơn anh," An Hạ khẽ nói, gần như thì thầm.
"Chúc cô... có một đêm tốt lành," Mạnh Hùng đáp. Lời chúc này, trong hoàn cảnh này, mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.
Khi anh quay lưng đi, An Hạ vẫn đứng đó, tay ôm chặt gói hàng. Cô cảm thấy nóng bừng. Không còn nghi ngờ gì nữa, cô đã thành công. Cô đã cho anh thấy một góc riêng tư, nhạy cảm nhất của mình. Và ánh mắt anh đã cho cô thấy, anh đã sẵn sàng bước qua cánh cửa giao hàng đó.
Cánh cửa đã được mở ra, dù chỉ là một khe hở nhỏ.