MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Nhân Viên Giao Hàng May MắnChương 4: Cảm Giác Của Một Người Ngoài Cuộc

Anh Nhân Viên Giao Hàng May Mắn

Chương 4: Cảm Giác Của Một Người Ngoài Cuộc

943 từ · ~5 phút đọc

4.1. Sau Sự Thật Trần Trụi

Sáng hôm sau, An Hạ tỉnh dậy với cảm giác hỗn loạn. Cảm giác xấu hổ và hưng phấn vẫn còn quẩn quanh. Cô đã đi quá xa, một cách cố ý. Cô đã đặt một thứ gần như là một lời mời công khai.

Hôm nay cô không có hứng thú làm việc. Cô cứ nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, tự hỏi Mạnh Hùng đang nghĩ gì. Liệu anh có cảm thấy bị xúc phạm không? Hay anh cảm thấy bị thách thức?

Cô biết rõ, hành động của cô là một nỗ lực tuyệt vọng để kéo một người lạ vào thế giới cô độc của mình. Cô muốn phá vỡ bức tường chuyên nghiệp mà anh luôn xây dựng, và cô đã thành công, ít nhất là về mặt cảm xúc.

An Hạ mở laptop và thấy email xác nhận đơn hàng của cô đã được giao. Cô đọc lại thông báo, rồi nhìn xuống gói hàng vẫn còn nằm nguyên trên bàn. Tối qua, cô thậm chí còn không dám mở nó ra. Món đồ đó giờ đây không còn mang ý nghĩa riêng tư nữa, mà là một bằng chứng sống về khao khát của cô trước mặt Mạnh Hùng.

Cô quyết định không đặt hàng đêm nay. Cô cần một khoảng lặng. Cô cần anh nhớ về cô, về sự lúng túng tối qua, nhưng không muốn làm mọi thứ trở nên quá vồ vập. Sự chờ đợi, đôi khi, là chất xúc tác mạnh mẽ nhất.

4.2. Mạnh Hùng: Cuộc Đấu Tranh Trong Im Lặng

Mạnh Hùng kết thúc ca làm việc sáng. Anh về nhà, người mệt rã rời. Hình ảnh An Hạ ôm gói hàng nhỏ, ánh mắt ngượng ngùng và thách thức của cô, cứ lặp đi lặp lại.

Anh đã không ngủ được nhiều. Anh đã tưởng tượng ra vô số kịch bản: cảnh anh nói thẳng với cô về giới hạn công việc; cảnh anh quay lại và hôn cô ngay tại cửa. Cả hai kịch bản đều dẫn đến một kết quả: hỗn loạn.

Anh biết cô đang cố gắng thu hút anh. Cô đẹp, quyến rũ, và anh cũng khao khát cô. Nhưng anh không phải là một người giao hàng chơi bời. Anh là người có trách nhiệm. Một mối quan hệ với khách hàng, đặc biệt là theo cách này, có thể hủy hoại công việc và mục tiêu của anh.

Anh kiểm tra lịch làm việc. Tối nay, anh lại phụ trách tuyến của cô. Liệu cô có đặt hàng không?

Nếu cô đặt, anh phải đối mặt với cô. Nếu cô không đặt, anh sẽ có một đêm bình yên, nhưng... anh lại cảm thấy hụt hẫng. Mạnh Hùng nhận ra, anh đã nghiện cái cảm giác căng thẳng, cái "bí mật" mà chỉ hai người họ biết.

Anh lấy điện thoại ra, gõ tên cô trên mạng xã hội. An Hạ. Có vài kết quả. Anh nhấn vào một tài khoản có ảnh đại diện giống cô.

Đó là một tài khoản cá nhân, có cài đặt riêng tư, nhưng ảnh bìa là hình ảnh cô đang ngồi làm việc tại một quán cà phê, bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt. Anh ta mặc vest, đeo cà vạt, trông rất lịch lãm. Họ đang cười nói rất vui vẻ.

Một cảm giác khó chịu, gần như là ghen tuông, dấy lên trong lòng Mạnh Hùng. Cô có người yêu rồi sao? Hay đó là đồng nghiệp?

Anh chợt nhận ra mình đang hành xử như một kẻ theo dõi. Anh chỉ là một người giao hàng. Cô có quyền có bất cứ mối quan hệ nào cô muốn. Cảm giác khó chịu này là bằng chứng rõ ràng nhất rằng anh đã vượt qua ranh giới cảm xúc từ lâu.

4.3. Sự Cố Ngoài Dự Kiến

Đến tối, An Hạ giữ lời hứa với chính mình: không đặt hàng.

Mười giờ đêm, cô đang chuẩn bị đi ngủ thì có một tiếng động lớn vang lên từ hành lang. Tiếp theo là tiếng va chạm kim loại, và một tiếng rên đau đớn.

An Hạ vội vàng khoác chiếc áo choàng tắm dày hơn, chạy ra mở cửa.

Mạnh Hùng đang ngồi bệt dưới sàn hành lang lạnh lẽo, một tay ôm lấy đầu gối. Chiếc xe máy điện của anh bị đổ, vài gói hàng vương vãi trên sàn.

"Anh Hùng! Có chuyện gì vậy?" An Hạ hoảng hốt chạy tới.

"Cô An Hạ... không sao," Mạnh Hùng cố gắng đứng dậy, nhưng khuôn mặt anh tái nhợt và anh nhăn nhó vì đau. "Tôi bị trượt chân. Chân tôi... có vẻ bị trật rồi."

An Hạ thấy cổ chân anh sưng to và tím tái. Mồ hôi lạnh toát ra trên mặt anh.

"Không sao gì chứ! Anh không thể đứng dậy được. Nửa đêm rồi, không có ai ở đây cả. Mau vào nhà tôi đi, để tôi sơ cứu cho anh."

Không đợi Mạnh Hùng phản đối, An Hạ dùng hết sức dìu anh dậy, tay cô vòng qua eo anh. Cơ thể họ chạm sát nhau. Cô cảm nhận được trọng lượng và hơi ấm của anh đè nặng lên mình, và nhận ra cơ bắp anh căng cứng dưới lớp vải đồng phục.

Mạnh Hùng quá đau để kháng cự. Anh lảo đảo bước vào căn hộ 1502 – không phải với tư cách nhân viên giao hàng, mà là một người bị thương, được người khách hàng thân thiết nhất của mình dìu vào không gian riêng tư nhất của cô.

Cánh cửa đóng lại. Họ ở bên trong, cùng nhau, trong một tình huống hoàn toàn ngoài dự kiến của cả hai.