MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Nhân Viên Giao Hàng May MắnChương 5: Đêm Mưa và Áo Sơ Mi Cũ

Anh Nhân Viên Giao Hàng May Mắn

Chương 5: Đêm Mưa và Áo Sơ Mi Cũ

534 từ · ~3 phút đọc

mà anh khao khát, trong bộ dạng yếu đuối và mong manh nhất.

"Anh lấy chiếc áo sơ mi cũ của tôi mà mặc vào đi," An Hạ đứng dậy, mở tủ quần áo.

Cô quay lại, trên tay là một chiếc áo sơ mi nam cũ màu xanh nhạt, cỡ lớn. Chiếc áo này thuộc về người anh trai cô, nhưng cô thường dùng nó làm áo khoác ngoài khi làm việc.

"Cởi áo phông ra. Mặc cái này vào, nó sạch và khô," cô đưa cho anh.

Mạnh Hùng lưỡng lự. Căn phòng quá gần gũi. Anh ngượng ngùng khi cởi áo trước mặt cô. Nhưng cơ thể ướt mồ hôi khiến anh khó chịu.

Anh quay lưng lại, nhanh chóng cởi chiếc áo phông ướt. An Hạ quay đi, giả vờ tập trung pha cà phê, nhưng cô không thể ngăn cản đôi mắt mình lướt qua tấm lưng trần rắn chắc, mạnh mẽ của anh.

Khi anh mặc chiếc áo sơ mi vào, nó rộng thùng thình, dài quá hông, nhưng mùi vải cotton sạch sẽ, quen thuộc của cô bao bọc lấy anh.

5.3. Mùi Hương Ở Lại

An Hạ đặt ly cà phê nóng xuống bàn. Mạnh Hùng nhấp một ngụm, hơi ấm lan tỏa.

"Cảm ơn cô," anh nói, giọng chân thành hơn. "Cô rất tốt."

"Anh tên là Mạnh Hùng, đúng không?" An Hạ hỏi, cô ngồi xuống mép sofa, giữ khoảng cách nhưng vẫn đủ gần.

"Vâng. Còn cô, An Hạ."

"Mạnh Hùng. Nghe mạnh mẽ thật đấy. Mạnh mẽ hơn cái chân của anh lúc này." Cô cười nhẹ, một nụ cười gần gũi, không còn sự ngượng ngùng của đêm giao hàng nữa.

Họ nói chuyện. Không phải về hàng hóa, mà về công việc của cô, về mục tiêu mở tiệm sửa xe của anh. Ranh giới giữa khách hàng và nhân viên hoàn toàn tan biến, thay vào đó là hai con người cô đơn đang tìm thấy sự đồng điệu bất ngờ.

Nhưng sự căng thẳng gợi cảm vẫn còn đó, ngấm ngầm.

Mạnh Hùng ngước nhìn An Hạ. Cô mặc chiếc áo choàng tắm, lộ ra chiếc cổ thon dài và một phần bầu ngực đang phập phồng theo từng hơi thở. Hương hoa nhài bao bọc anh, hòa quyện với mùi vải cotton thân thuộc. Anh cảm thấy như mình đang ở trong không gian của cô, được bao bọc bởi mùi hương và sự chăm sóc của cô.

Anh biết, anh không thể ở lại đây lâu hơn. Nhưng cùng lúc đó, anh không muốn rời đi.

"Tôi... có thể ở lại đây bao lâu?" Mạnh Hùng hỏi, giọng nói nặng trĩu.

An Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt sâu thẳm, đầy ẩn ý. "Ít nhất là cho đến khi trời sáng, và anh có thể gọi điện cho ai đó đến đưa anh về."

Lời nói của cô mang tính sắp đặt. Một đêm. Anh sẽ ở lại đây một đêm.

Mạnh Hùng nhắm mắt lại. Anh cảm nhận được sức nặng của chiếc chăn mỏng cô đắp lên chân anh, và nhận ra, anh đã đầu hàng. Anh đã trở thành khách trọ bất đắc dĩ trong căn hộ của "Bí mật Giao hàng".

Và điều đáng sợ là, anh không hề hối hận.