MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Nhân Viên Giao Hàng May MắnChương 6: Bàn Tay Lơ Lửng Giữa Không Trung

Anh Nhân Viên Giao Hàng May Mắn

Chương 6: Bàn Tay Lơ Lửng Giữa Không Trung

923 từ · ~5 phút đọc

6.1. Chiếc Ghế Sofa Và Chiếc Chăn

Sau khi uống hết ly cà phê nóng, Mạnh Hùng cảm thấy đỡ hơn một chút, nhưng cái mắt cá chân sưng tấy vẫn là lời nhắc nhở rõ ràng rằng anh không thể đi đâu được.

"Anh ngủ trên sofa này nhé," An Hạ nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Cô bắt đầu dọn dẹp các gối tựa, rồi đi vào phòng ngủ mang ra một chiếc chăn bông mềm mại.

Mạnh Hùng cảm thấy căng thẳng không thể tả. Ngủ trong phòng khách của cô, cách cô chỉ vài mét ngăn cách bởi một cánh cửa... "Tôi ổn mà, cô không cần phải phiền phức thế đâu."

"Anh Hùng, anh đang bị thương. Đây là điều duy nhất tôi có thể làm để cảm ơn những lần anh giao hàng lúc nửa đêm. Tôi không muốn anh cảm thấy phiền, chỉ cần anh nghỉ ngơi thật tốt thôi." An Hạ đặt chiếc chăn lên lưng ghế, rồi nhìn anh với ánh mắt không cho phép từ chối.

Mạnh Hùng đành chấp nhận. "Cảm ơn cô, An Hạ."

An Hạ mỉm cười, một nụ cười khiến tim anh lỡ nhịp. "Vậy tôi vào phòng ngủ đây. Anh cứ thoải mái nhé. À, nhà vệ sinh ở cuối hành lang bên kia."

Khi cô đứng dậy và quay lưng đi về phía phòng ngủ, Mạnh Hùng không thể rời mắt khỏi bóng lưng cô trong chiếc áo choàng tắm. Sự mềm mại, ấm áp của chiếc áo đối lập với sự mạnh mẽ, thẳng thắn của cô khi xử lý tình huống.

Cô dừng lại trước cánh cửa phòng ngủ, quay đầu lại. "Anh Hùng này, nếu có chuyện gì... cứ gọi tôi nhé."

"Tôi biết rồi."

Cô bước vào phòng, đóng cửa lại. Không khóa.

6.2. Cuộc Chiến Với Bản Năng

Mạnh Hùng nằm xuống chiếc sofa. Nó thật thoải mái, và chiếc chăn mang một mùi hương nhẹ nhàng, tinh tế của cô. Anh cố gắng nhắm mắt lại, nhưng tâm trí anh hoàn toàn tỉnh táo.

Anh đang ở đâu? Trong nhà người phụ nữ anh thầm khao khát, người đã cố tình gửi đến anh những lời mời gọi thầm kín.

Anh nhớ đến gói hàng tối qua. Anh nhớ đến cái chạm tay vô tình (và có lẽ là cố ý) của cô. Anh nhớ đến cảm giác da thịt cô lướt qua cánh tay anh khi cô sơ cứu.

Mạnh Hùng quay người. Cổ chân anh nhói đau, nhưng cơn đau thể xác không bằng cơn đau nội tâm. Anh muốn đến bên cô. Muốn gõ cửa và nói rằng anh không thể ngủ được, rằng anh cảm thấy bối rối.

Anh đưa bàn tay phải lên, lơ lửng giữa không trung. Bàn tay này đã nắm lấy vô số tay lái xe máy, vô số gói hàng, nhưng giờ đây, nó đang khao khát nắm lấy một thứ khác.

Anh nghĩ đến mục tiêu của mình: tiệm sửa xe, sự ổn định. Anh không thể mạo hiểm.

Nhưng anh lại nghĩ đến sự cô độc toát ra từ căn hộ này. An Hạ không có ai bên cạnh. Tại sao cô lại phải đặt những món đồ nhạy cảm, tại sao cô lại phải tìm kiếm sự chú ý từ một nhân viên giao hàng? Phải chăng, cô cũng cô đơn như anh?

6.3. Âm Thanh Của Sự Riêng Tư

Trong phòng ngủ, An Hạ cũng không ngủ được. Cô nằm trên giường, nghe ngóng mọi âm thanh từ phòng khách. Tiếng Mạnh Hùng trở mình, tiếng ghế sofa kêu cót két khe khẽ.

Cô biết anh đang đấu tranh. Cô đã cố tình để cửa không khóa. Cô đã cố tình nói rằng cô ở ngay đây.

An Hạ cũng đang đấu tranh với sự căng thẳng này. Cô đã mời gọi anh bằng những hành động gián tiếp, nhưng khi anh thực sự ở đây, chỉ cách cô một cánh cửa, cô lại cảm thấy bối rối và có chút sợ hãi. Đây không còn là một trò chơi trên mạng nữa, đây là thực tế.

Cô đứng dậy, đi đến cửa sổ. Đêm đã khuya, đường phố im lìm. Ánh đèn neon từ bên ngoài hắt vào. Cô bước chậm rãi đến cánh cửa, áp tai vào đó.

Cô nghe thấy tiếng Mạnh Hùng thở dài.

Rồi, một tiếng động nhỏ. Hình như anh đang cố gắng đứng dậy.

An Hạ lập tức mở cửa phòng.

Mạnh Hùng đang cố gắng chống tay vào tường, đi khập khiễng về phía nhà vệ sinh. Chiếc áo sơ mi cũ của cô rộng thùng thình, che khuất hầu hết cơ thể anh, nhưng vẻ mặt anh lộ rõ sự đau đớn và bối rối khi bị cô bắt gặp.

"Anh cần giúp không?" An Hạ hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ.

Mạnh Hùng lắc đầu. "Không... tôi tự đi được."

An Hạ bước đến bên anh, không nói lời nào. Cô nhẹ nhàng đặt tay lên lưng anh, dìu anh đi từng bước chậm rãi về phía nhà vệ sinh.

Mùi hương hoa nhài và trà thảo mộc lại bao bọc lấy Mạnh Hùng. Lưng anh cứng lại dưới cái chạm dịu dàng của cô. Lần này, sự gần gũi không còn mang tính chất công việc hay sơ cứu nữa, mà là sự thân mật, dịu dàng.

Khi anh vào nhà vệ sinh, An Hạ đứng đợi bên ngoài.

Chờ đợi một người đàn ông trong không gian riêng tư của mình.

Cô chợt nhận ra, đây không còn là việc giao hàng nữa. Đây là một cuộc gặp gỡ định mệnh, và cô đã sẵn sàng cho điều đó.