MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Nhân Viên Giao Hàng May MắnChương 7: Cơn Khát Không Tên Dưới Ánh Đèn Mờ

Anh Nhân Viên Giao Hàng May Mắn

Chương 7: Cơn Khát Không Tên Dưới Ánh Đèn Mờ

977 từ · ~5 phút đọc

7.1. Người Chăm Sóc

Mạnh Hùng trở ra khỏi nhà vệ sinh, khập khiễng dựa vào tường. An Hạ lập tức bước đến, bàn tay ấm áp của cô nhẹ nhàng đặt dưới khuỷu tay anh để hỗ trợ.

"Anh có cần tôi lấy thêm đá chườm không? Hay thuốc giảm đau?" cô hỏi, ánh mắt lo lắng thật sự.

Mạnh Hùng nhìn vào sự dịu dàng trong mắt cô. Ánh đèn phòng khách mờ ảo khiến gương mặt cô trở nên mềm mại và cuốn hút hơn bao giờ hết. Anh nhận ra sự quan tâm của cô là thật lòng, không chỉ là sự kích thích từ một trò chơi.

"Tôi ổn. Chỉ cần một chút nước lạnh thôi, cổ họng tôi hơi khô."

An Hạ dìu anh trở lại sofa, đảm bảo anh đã nằm thoải mái, rồi nhanh chóng vào bếp. Cô quay lại với một ly nước lọc mát lạnh và một viên thuốc giảm đau.

"Uống cái này đi. Nó sẽ giúp anh ngủ được một chút."

Mạnh Hùng nuốt viên thuốc. Trong im lặng, anh quan sát cô. Cô ngồi xuống sàn bên cạnh chiếc bàn cà phê, khoảng cách vừa đủ để tôn trọng không gian riêng tư, nhưng vẫn đủ gần để anh cảm nhận được sự hiện diện của cô.

"Cô không ngủ sao?" anh hỏi khẽ.

An Hạ thở dài, vuốt nhẹ mái tóc đen dài. "Thói quen rồi. Tôi là cú đêm. Với lại... có một người bị thương trong nhà, tôi ngủ không yên."

Mạnh Hùng cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi. "Cô không sợ sao? Tôi là người lạ."

An Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt cô sâu thẳm. "Anh không phải người lạ. Anh là Mạnh Hùng, người đã giao hàng cho tôi gần một năm. Anh là người tôi đã thấy rất nhiều lần, và anh luôn chuyên nghiệp, lịch sự. Tôi tin anh."

Lời nói đó của cô như một sự xác nhận không lời về mối quan hệ đặc biệt giữa họ. Nó xoa dịu nỗi lo sợ về ranh giới của anh, nhưng lại làm tăng thêm ngọn lửa khao khát.

7.2. Từng Khoảnh Khắc Lắng Đọng

Họ ngồi im lặng một lúc. Chỉ có tiếng gió nhẹ bên ngoài cửa sổ và tiếng đá tan trong túi chườm. An Hạ nhìn vào chiếc áo sơ mi cũ của anh đang mặc, cảm giác thân mật đến kỳ lạ. Mùi hương quen thuộc của cô giờ đã hòa vào mùi hương nam tính, mồ hôi nhẹ và chất liệu đồng phục của anh.

"Cái gói hàng tối qua..." Mạnh Hùng đột nhiên lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.

An Hạ giật mình. Cô biết anh đang nhắc đến gì.

"Anh không cần phải nói về nó," cô nhỏ giọng.

"Tôi biết. Nhưng tôi muốn nói. Tôi muốn cô biết rằng... tôi đã thấy. Và tôi không hề nghĩ xấu về cô. Chỉ là... tôi hơi bất ngờ."

An Hạ cảm thấy mặt mình nóng lên, nhưng cô không lùi bước. "Tôi cũng hơi... bốc đồng. Tôi chỉ muốn... phá vỡ sự im lặng giữa chúng ta. Tôi muốn anh nhận ra tôi không chỉ là khách hàng, và anh không chỉ là nhân viên giao hàng."

"Tôi đã nhận ra từ lâu rồi, An Hạ," Mạnh Hùng thừa nhận. "Từ cái đêm cô mở cửa trong chiếc váy lụa mỏng và mái tóc ướt. Cô luôn khiến tôi phải tự đấu tranh với chính mình."

Sự thú nhận thẳng thắn này khiến An Hạ run rẩy. Đó là điều cô luôn muốn nghe, muốn xác nhận.

"Vậy... anh đã nghĩ gì về tôi?" cô hỏi, giọng cô như thì thầm.

Mạnh Hùng nhắm mắt lại. "Tôi nghĩ cô cô đơn. Và tôi nghĩ cô... rất hấp dẫn. Và tôi liên tục nhắc nhở bản thân rằng tôi không được chạm vào cô."

7.3. Gần Gũi Trong Tầm Tay

An Hạ không nói gì. Cô nhẹ nhàng đưa tay ra, chạm vào bàn tay đang nắm chặt trên đùi anh. Lần này, không phải chạm vào cổ tay hay ngón tay, mà là một cái nắm tay nhẹ nhàng, trực tiếp, đầy ý nghĩa.

"Anh không cần phải đấu tranh nữa," cô nói, giọng cô đầy mời gọi và chân thành.

Mạnh Hùng mở mắt ra. Anh nhìn vào bàn tay cô đang bao bọc lấy tay anh. Da thịt cô mềm mại, ấm áp, hoàn toàn trái ngược với sự thô ráp, chai sạn trên tay anh. Anh không rụt tay lại.

"An Hạ..."

"Tôi biết anh có mục tiêu, Mạnh Hùng. Tôi tôn trọng điều đó. Nhưng tối nay... chúng ta chỉ là hai người cần sự kết nối, không phải là khách hàng và nhân viên."

Anh thở ra một hơi dài, buông lỏng sự kiểm soát. Anh siết nhẹ bàn tay cô. Đó là cái chạm đầu tiên, không phải vì công việc hay sơ cứu, mà hoàn toàn vì cảm xúc.

Tác dụng của thuốc giảm đau bắt đầu ngấm. Cơn buồn ngủ ập đến, nhưng anh không muốn ngủ. Anh muốn cảm nhận khoảnh khắc này, hơi ấm từ tay cô, ánh đèn mờ ảo, sự yên tĩnh của đêm khuya.

"Ngủ đi, Mạnh Hùng," cô nói dịu dàng. Cô vẫn nắm tay anh. "Tôi sẽ ngồi đây. Anh ngủ đi."

Mạnh Hùng gật đầu. Anh khép mi lại, nhưng nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. Anh không còn cảm thấy đau đớn hay cô độc nữa. Anh đang ở trong vòng tay chăm sóc của cô, một sự gần gũi ngoài tầm với mà anh hằng khao khát.

Trong bóng tối, An Hạ vẫn ngồi đó. Cô thả lỏng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Mạnh Hùng. Cảm giác anh ngủ thiếp đi, thư thái và tin tưởng, khiến cô cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cô nhìn anh, rồi tựa đầu vào đầu gối, chìm sâu vào sự tĩnh lặng của đêm.