MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Của Lòng TôiChương 1: Kẻ xâm nhập không mời mà đến

Ánh Sáng Của Lòng Tôi

Chương 1: Kẻ xâm nhập không mời mà đến

1,094 từ · ~6 phút đọc

Tháng Sáu, Hải Thành bước vào mùa mưa. Những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống khiến không khí trong phim trường cổ trang trở nên ẩm ướt và ngột ngạt.

Hàn Băng Tâm đứng dưới mái hiên của một tòa lầu cổ, trên người đang khoác bộ y phục cổ trang màu trắng tuyết cực kỳ thanh khiết. Cô vừa kết thúc một cảnh quay hành động, vài lọn tóc mai dính bết vào trán vì mồ hôi, nhưng điều đó không hề làm giảm đi khí chất "tiên khí" thoát tục của nàng Ảnh hậu trẻ tuổi nhất lịch sử Kim Ảnh.

"Băng Tâm, uống chút nước đi. Đạo diễn mới vẫn chưa tới, nghe nói máy bay bị trễ chuyến do bão." – Tiểu Vy, trợ lý của cô, vừa chạy lại vừa che ô, tay đưa bình giữ nhiệt.

Hàn Băng Tâm khẽ gật đầu, đôi môi nhợt nhạt nhấp một ngụm nước ấm. Cô không thích sự chờ đợi, đặc biệt là sự chờ đợi một người mà cô chưa từng quen biết. Đạo diễn cũ đột ngột rút lui vì lý do sức khỏe, và đoàn phim "Tâm Quang" – dự án cấp S của năm – bỗng chốc rơi vào cảnh "rắn mất đầu" suốt một tuần qua.

"Em ra phía sau vườn trúc nghỉ một lát, ở đây ồn quá."

Băng Tâm để lại một câu rồi xách tà váy dài, bước về phía khu vực cấm của phim trường. Đó là một rừng trúc nhỏ được dựng cảnh vô cùng tinh xảo, vốn dĩ hôm nay không có lịch quay nên rất vắng vẻ.

Cô tìm thấy một chiếc ghế tựa bằng gỗ nằm sâu trong góc khuất, định bụng sẽ chợp mắt mười phút. Nhưng khi vừa tiến lại gần, Băng Tâm khựng lại.

Trên chiếc ghế đó, đã có một người nằm.

Đó là một người đàn ông. Anh ta mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, quần jeans bụi bặm, gương mặt bị che khuất bởi một chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp. Một đôi chân dài thẳng tắp gác lên bục gỗ, tư thế nằm vô cùng tùy tiện, thậm chí có chút ngông cuồng.

Băng Tâm nhíu mày. Nhân viên hậu cần sao? Hay là fan cuồng trà trộn vào? Khu vực này vốn đã được phong tỏa cơ mà.

"Này, anh gì ơi?" – Cô khẽ gọi, giọng nói lành lạnh như sương sớm.

Người đàn ông không nhúc nhích.

Băng Tâm tiến lại gần thêm một bước, định vỗ vai anh ta thì đột ngột, người đàn ông đó ra tay. Chỉ trong chớp mắt, cổ tay mảnh khảnh của cô bị một bàn tay to lớn, thô ráp chộp lấy. Một lực kéo mạnh khiến cô mất thăng bằng, cả người ngã nhào về phía trước.

"Á!"

Theo bản năng, cô nhắm mắt lại. Nhưng cơn đau mà cô hình dung không tới, thay vào đó là một lồng ngực vững chãi và nóng rực.

Người đàn ông đã ngồi dậy tự bao giờ. Một tay anh vẫn nắm chặt cổ tay cô, tay kia thuận thế đỡ lấy eo cô để tránh cho cô ngã xuống đất. Khoảng cách gần đến mức Băng Tâm có thể ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt trộn lẫn với mùi gỗ tuyết tùng trên người anh.

Anh từ từ ngẩng đầu lên. Chiếc mũ lưỡi trai hơi hếch lên, để lộ ra một gương mặt khiến người ta phải nín thở. Đôi mắt sắc lẹm, đuôi mắt hơi xếch lên đầy vẻ ngạo nghễ, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng đang hơi mím lại.

Tần Hạo nhìn người con gái đang nằm gọn trong lòng mình. Cô gái này có làn da trắng đến phát sáng, đôi mắt long lanh như chứa cả một hồ nước mùa thu, và lúc này, đôi mắt ấy đang tràn đầy sự kinh ngạc xen lẫn tức giận.

"Hóa ra đoàn phim này đón tiếp khách quý bằng cách nhào vào lòng thế này sao?" – Giọng nói của anh trầm thấp, có chút khàn khàn, mang theo ý vị trêu chọc rõ rệt.

Băng Tâm bừng tỉnh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ (điều hiếm thấy ở một Ảnh hậu vốn lạnh lùng). Cô dùng sức đẩy anh ra, đứng bật dậy, lùi lại hai bước.

"Anh là ai? Tại sao lại ở khu vực này? Anh có biết đây là nơi làm việc không?" – Cô liên tục đặt câu hỏi để che giấu sự bối rối.

Tần Hạo thong thả đứng dậy. Anh cao hơn cô hẳn một cái đầu, tạo ra một áp lực vô hình. Anh không trả lời ngay mà chậm rãi phủi bụi trên áo, sau đó lấy từ trong túi quần ra một chiếc thẻ nhân viên màu vàng kim – loại thẻ dành riêng cho cấp quản lý cao nhất.

"Tần Hạo. Đạo diễn mới của cô."

Băng Tâm sững sờ. Người đàn ông trông giống như một gã lãng tử bất cần đời này lại là "thiên tài đạo diễn" mà giới truyền thông tung hô suốt mấy năm qua sao?

Tần Hạo tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách. Anh hơi cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh như một hố đen sâu thẳm, có thể hút hồn người đối diện:

"Hàn Băng Tâm? Nghe danh đã lâu. Nhưng dường như... kỹ năng giữ thăng bằng của cô không tốt bằng kỹ năng diễn xuất nhỉ?"

"Anh..." – Băng Tâm nghẹn lời.

"Đi thôi, Hàn tiểu thư." – Tần Hạo xoay người, để lại một bóng lưng cao lớn và cô độc – "Cảnh quay đầu tiên của chúng ta không chờ được lâu đâu. Tôi không thích những diễn viên chỉ biết đứng ngây người ra đó."

Băng Tâm đứng tại chỗ, bàn tay vẫn còn cảm giác nóng ran nơi cổ tay bị anh nắm lấy. Trái tim cô vốn dĩ luôn đập một nhịp điệu bình ổn, nay bỗng dưng lỡ mất một nhịp vì sự xuất hiện của kẻ "xâm nhập" đầy ngông cuồng này.

Cô không biết rằng, ở phía trước, Tần Hạo đang khẽ nhếch môi. Trong sổ tay của anh, hình ảnh Ảnh hậu Hàn Băng Tâm lạnh lùng vốn dĩ rất nhạt nhẽo, nhưng người con gái vừa rồi – với đôi mắt trừng lớn vì tức giận – lại thú vị hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên này, không có hoa hồng, không có nến thơm, chỉ có mùi mưa và sự rung động thầm kín bắt đầu nảy mầm trong không gian chật hẹp của rừng trúc.