Sau cuộc gặp gỡ không mấy êm đẹp tại rừng trúc, không khí trên phim trường Tâm Quang trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Mọi người đều truyền tai nhau rằng đạo diễn mới – Tần Hạo – là một "bạo quân" thực sự. Anh không mắng chửi bằng những lời thô tục, nhưng ánh mắt sắc lẹm và những câu hỏi vặn vẹo về nhân vật luôn khiến các diễn viên phải toát mồ hôi hột.
Hàn Băng Tâm ngồi trước bàn trang điểm, nhìn mình trong gương. Cô đã thay sang bộ y phục của Thần Hi – một nữ sát thủ mang trái tim lạnh giá. Hôm nay là cảnh quay Thần Hi lần đầu gặp gỡ nam chính trong một tửu quán.
"Cảnh 24, màn 1. Chuẩn bị!" tiếng loa của trợ lý đạo diễn vang lên.
Băng Tâm bước vào vị trí. Cô thấy Tần Hạo đang ngồi sau màn hình giám sát. Anh đã tháo chiếc mũ lưỡi trai, mái tóc đen hơi rối che bớt vầng trán cao. Anh không nhìn cô, chỉ tập trung vào thông số trên máy.
"Bắt đầu!"
Băng Tâm nhập vai rất nhanh. Ánh mắt cô sắc lẹm, bước chân uyển chuyển nhưng chứa đầy sát khí. Tuy nhiên, khi cô vừa đặt chén rượu xuống bàn, tiếng loa vang lên:
"Cắt."
Tần Hạo đứng dậy, thong thả bước về phía cô. Cả phim trường nín thở.
"Hàn tiểu thư, cô đang diễn một sát thủ hay là một tiểu thư đi dạo phố?" Anh đứng lại cách cô nửa mét, mùi gỗ tuyết tùng lại một lần nữa xâm lấn không gian của cô. "Ánh mắt của cô có sự lạnh lùng, nhưng thiếu sự cảnh giác của một kẻ luôn đứng giữa ranh giới sinh tử. Diễn lại."
Băng Tâm hít một hơi sâu, gật đầu. Cô diễn lại lần hai, lần ba... đến lần thứ mười.
Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm lớp áo lót bên trong. Nhân viên đoàn phim bắt đầu xì xào, họ cho rằng Tần Hạo đang cố tình gây khó dễ cho nàng Ảnh hậu vì sự cố lúc sáng. Nhưng Băng Tâm không bỏ cuộc, lòng tự trọng của một diễn viên thực lực không cho phép cô lùi bước.
Lần thứ mười một, sau khi tiếng "Cắt" vang lên, Tần Hạo không đứng ở ghế đạo diễn nữa. Anh trực tiếp bước lên bục gỗ, đi đến sát bên cạnh cô. Anh đột ngột đưa tay ra, nắm lấy eo cô và kéo mạnh về phía mình.
"Anh làm gì thế?" Băng Tâm thốt lên, hơi thở hổn hển.
"Cảm nhận đi." Tần Hạo thì thầm, giọng nói trầm thấp rung động bên tai cô. "Nếu một kẻ thù áp sát cô thế này, phản ứng của cô không phải là đứng hình, mà là dùng dao găm ở ống tay áo đâm vào hạ sườn hắn. Cô quá 'sạch sẽ' rồi, Băng Tâm. Hãy để bản thân mình bẩn một chút, điên một chút."
Ánh mắt hai người chạm nhau. Trong đôi mắt sâu thẳm của Tần Hạo không hề có ý đồ xấu, chỉ có một sự nghiêm túc đến cực đoan với nghệ thuật. Nhưng bàn tay anh đang đặt trên eo cô lại nóng hổi như muốn thiêu cháy lớp vải lụa.
Khoảnh khắc đó, Băng Tâm nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp. Không phải vì sợ, mà vì một loại cảm xúc lạ lẫm đang len lỏi.
"Tôi hiểu rồi." Cô khẽ đáp, ánh mắt đột nhiên thay đổi, trở nên hoang dại và sắc sảo hơn.
Tần Hạo buông tay, lùi lại, đôi môi mỏng khẽ nhếch: "Tốt. Làm lại lần cuối."
Lần quay này hoàn hảo đến mức cả phim trường im phăng phắc, sau đó là tiếng vỗ tay rào rào. Tần Hạo nhìn vào màn hình, ánh sáng từ máy quay phản chiếu lên gương mặt anh, che giấu đi sự hài lòng đong đầy trong đáy mắt. Anh không nói với cô một lời khen nào, nhưng lúc Băng Tâm đi ngang qua để về nghỉ ngơi, cô thấy trên bàn trang điểm của mình có một chai nước khoáng đã được vặn sẵn nắp kèm một viên kẹo bạc hà.