MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Của Lòng TôiChương 3: CƠN MƯA RÀO VÀ CHIẾC Ô DUY NHẤT

Ánh Sáng Của Lòng Tôi

Chương 3: CƠN MƯA RÀO VÀ CHIẾC Ô DUY NHẤT

572 từ · ~3 phút đọc

Buổi quay đêm kết thúc lúc hai giờ sáng. Cơn mưa mùa hè vốn đã dứt bỗng nhiên quay lại, dữ dội hơn bao giờ hết. Xe của đoàn phim gặp sự cố về lốp, khiến việc di chuyển về khách sạn bị đình trệ.

Hàn Băng Tâm đứng ở cửa hầm gửi xe của phim trường, chiếc áo khoác mỏng không đủ che đi cái lạnh của sương đêm. Tiểu Vy đã đi lấy đồ dùng cá nhân chưa quay lại.

Một chiếc SUV đen bóng từ từ lăn bánh đến trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, gương mặt góc cạnh của Tần Hạo lộ ra.

"Lên xe."

Băng Tâm hơi ngần ngại: "Tôi đợi trợ lý..."

"Cô ấy về trước bằng xe hậu cần rồi. Lên xe, tôi không muốn ngày mai diễn viên chính của mình bị sốt, làm chậm tiến độ."

Vẫn là cái giọng điệu công sự hóa đó, nhưng Băng Tâm lại cảm thấy có chút gì đó không đành lòng khước từ. Cô mở cửa ghế phụ, ngồi vào. Không gian trong xe rất riêng tư, chỉ có tiếng mưa đập vào kính và tiếng nhạc không lời du dương.

"Đạo diễn Tần, anh luôn khắt khe với diễn viên như vậy sao?" Băng Tâm phá vỡ sự im lặng.

Tần Hạo vừa lái xe vừa liếc nhìn cô một cái. Dưới ánh đèn đường lướt qua, gương mặt cô trông mềm mại hơn hẳn khi ở trên máy quay.

"Tôi chỉ khắt khe với những người có tiềm năng." Anh thản nhiên đáp. "Với những bình hoa di động, tôi thường để họ tự sinh tự diệt."

Băng Tâm khẽ mỉm cười: "Vậy tôi nên cảm ơn lời khen ngợi ẩn ý này của anh sao?"

"Tùy cô."

Chiếc xe dừng lại ở một đoạn đường ngập nước. Cơn mưa quá lớn khiến tầm nhìn bị hạn chế. Tần Hạo tắt máy, dựa lưng vào ghế, quay sang nhìn cô.

"Hàn Băng Tâm, tại sao cô lại đóng phim? Với gia thế của Hàn Thị, cô không cần phải chịu khổ ở phim trường."

Băng Tâm hơi giật mình. Rất ít người biết cô là tiểu thư nhà họ Hàn, bởi cô dùng nghệ danh và luôn tự mình đi lên.

"Vì tôi thích cảm giác được sống nhiều cuộc đời khác nhau." Cô nhỏ giọng, ánh mắt nhìn ra màn mưa. "Còn anh? Một thiên tài đạo diễn như anh, tại sao lại chọn một bộ phim ngôn tình cổ trang để quay về nước?"

Tần Hạo im lặng hồi lâu. Trong bóng tối của xe, anh đột nhiên vươn tay, vén một lọn tóc mai ra sau tai cô. Ngón tay anh vô tình lướt qua gò má mịn màng, khiến cả hai đều khựng lại.

"Vì ở đây... có người tôi muốn tìm."

Lời nói của anh chứa đựng quá nhiều ẩn ý, khiến không khí trong xe trở nên đặc quánh sự mập mờ. Băng Tâm cảm thấy mặt mình nóng bừng. Cô định nói gì đó nhưng hơi thở của anh đã tiến lại gần.

Đúng lúc đó, sấm sét vang lên. Băng Tâm vốn sợ bóng tối và tiếng động lớn, theo bản năng co người lại, đôi mắt nhắm nghiền. Tần Hạo không tiến tới nữa, thay vào đó, anh vòng tay qua vai cô, kéo cô vào một cái ôm vững chãi.

"Đừng sợ, có tôi ở đây."

Đêm đó, dưới cơn mưa xối xả của Hải Thành, có hai trái tim bắt đầu lệch nhịp.