MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Của Lòng TôiChương 4: BỮA TỐI "CÔNG VIỆC"

Ánh Sáng Của Lòng Tôi

Chương 4: BỮA TỐI "CÔNG VIỆC"

556 từ · ~3 phút đọc

Ngày hôm sau, tin đồn về việc Ảnh hậu Hàn Băng Tâm lên xe của đạo diễn Tần bắt đầu râm ran trong đoàn phim. Tuy nhiên, thái độ của hai nhân vật chính vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

Buổi chiều, Tần Hạo gửi một tin nhắn vào điện thoại riêng của Băng Tâm – số điện thoại mà anh lấy được từ hồ sơ diễn viên.

["7h tối, nhà hàng Thanh Duy. Bàn luận về kịch bản chương tiếp theo."]

Băng Tâm nhìn dòng tin nhắn, môi khẽ cong lên. Bàn luận kịch bản? Ở một nhà hàng nổi tiếng với không gian riêng tư dành cho các cặp đôi sao?

Cô chọn một chiếc váy lụa màu đen đơn giản nhưng tôn lên vóc dáng mảnh mai, khoác thêm một chiếc blazer trắng. Khi cô đến nơi, Tần Hạo đã ngồi đó. Anh mặc sơ mi trắng, trông lịch lãm và bớt đi vẻ gai góc thường ngày.

Bữa tối diễn ra trong không khí khá hài hòa. Họ nói về nghệ thuật, về những bộ phim kinh điển, và cả những khó khăn khi mới vào nghề. Băng Tâm nhận ra Tần Hạo không hề lạnh lùng như vẻ ngoài, anh là người cực kỳ có chiều sâu và sự thấu cảm.

"Anh thực sự không nhận ra tôi sao?" Băng Tâm đột nhiên hỏi sau khi nhấp một chút vang đỏ.

Tần Hạo cắt miếng bít tết, động tác tao nhã: "Ý cô là cuộc gặp ở rừng trúc?"

"Không... trước đó rất lâu."

Tần Hạo dừng tay, ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can: "Băng Tâm, nếu tôi nói tôi quay về đây là vì cô, cô có tin không?"

Trái tim Băng Tâm đập nhanh một nhịp. Đây không còn là sự mập mờ nữa, đây gần như là một lời tự thú. Nhưng khi cô định hỏi rõ hơn, Tần Hạo lại thu hồi ánh mắt, quay lại vẻ lười biếng thường ngày.

"Đùa thôi. Ăn đi, món này ngon đấy."

Sự lấp lửng của anh khiến Băng Tâm vừa hụt hẫng vừa tò mò. Anh giống như một cuốn sách hay mà cô mới chỉ đọc được trang mục lục, càng lật mở lại càng thấy nhiều điều bất ngờ.

Khi họ rời khỏi nhà hàng, một nhóm phóng viên săn ảnh bất ngờ xuất hiện. Ánh đèn flash nháy liên tục. Theo bản năng, Băng Tâm định lấy tay che mặt, nhưng một bàn tay lớn đã nhanh hơn, kéo cô vào lòng, che chắn cô hoàn toàn dưới chiếc áo vest của anh.

"Đừng nhìn, để tôi xử lý."

Tần Hạo một tay ôm chặt cô, một tay lấy điện thoại gọi cho ai đó. Chỉ năm phút sau, vệ sĩ của nhà hàng đã xuất hiện giải tán đám đông.

Trên đường về, Băng Tâm ngồi trong xe, nhìn sang sườn mặt nghiêng của người đàn ông đang lái xe. Cô nhận ra rằng, sự "mập mờ" này dường như đã vượt quá tầm kiểm soát của cô. Cô không chỉ rung động vì tài năng của anh, mà còn vì cảm giác an toàn tuyệt đối mà anh mang lại.

"Tần Hạo."

"Hửm?"

"Cảm ơn anh."

Anh không đáp, nhưng bàn tay đang đặt trên vô lăng khẽ siết chặt. Trong bóng đêm, nụ cười của anh dịu dàng đến lạ kỳ.