Sau sự cố bị phóng viên bắt gặp tại nhà hàng, cái tên "Hàn Băng Tâm" và "Tần Hạo" chễm chệ trên vị trí đầu tiên của bảng tìm kiếm nóng (Hotsearch). Cư dân mạng điên cuồng đồn đoán: “Ảnh hậu băng giá cuối cùng cũng bị đạo diễn tài hoa chinh phục?” hay “Chiêu trò lăng xê cho phim mới?”.
Tại phim trường sáng hôm đó, không khí trở nên gượng gạo. Hàn Băng Tâm ngồi trong phòng nghỉ riêng, nhìn vào màn hình điện thoại đang hiện lên hàng loạt cuộc gọi nhỡ từ "Cha". Cô khẽ thở dài, tắt máy. Gia đình họ Hàn vốn coi trọng danh tiếng, việc cô dính scandal tình cảm với một đạo diễn "vô danh" (trong mắt giới tài phiệt) là điều không thể chấp nhận.
"Băng Tâm, đạo diễn Tần gọi em ra quay cảnh hành động. Anh ấy nói... nếu em chưa sẵn sàng vì chuyện hotsearch thì có thể hoãn." – Tiểu Vy dè dặt nói.
Băng Tâm đứng dậy, chỉnh lại tà áo: "Không cần, tôi là diễn viên chuyên nghiệp."
Cảnh quay hôm nay là phân đoạn Thần Hi bị kẻ thù vây đuổi, phải nhảy từ tầng hai của một trà lâu xuống. Dù có dây cáp (wire) bảo hộ, nhưng đây vẫn là một động tác khó.
Tần Hạo đứng bên dưới, đôi mắt dán chặt vào bóng dáng mảnh mai trên cao. Anh không nói gì, nhưng đôi lông mày nhíu chặt cho thấy tâm trạng anh không hề tốt.
"Action!"
Băng Tâm lao mình ra khỏi lan can. Động tác của cô rất đẹp, nhưng ngay khi sắp tiếp đất, một sợi dây cáp bất ngờ bị kẹt khiến cô bị lăng mạnh vào cột gỗ bên cạnh.
"Băng Tâm!" Tần Hạo là người đầu tiên lao tới trước khi nhân viên y tế kịp phản ứng.
Anh đỡ lấy cô, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ hoảng hốt. Cánh tay của Băng Tâm bị trầy xước một mảng lớn, máu đỏ tươi thấm ra lớp vải trắng của trang phục cổ trang, trông cực kỳ xót xa.
"Tôi không sao..." Băng Tâm nhăn mặt vì đau, định đứng dậy nhưng Tần Hạo đã giữ chặt vai cô.
"Ngồi yên đó!" Giọng anh gắt lên, chứa đựng sự giận dữ mà cô chưa từng thấy. Anh quay sang hét lớn với nhân viên kỹ thuật: "Kiểm tra lại thiết bị kiểu gì vậy hả? Nếu hôm nay cô ấy có chuyện gì, tất cả các người nghỉ việc hết đi!"
Cả phim trường im phăng phắc. Đây là lần đầu tiên Tần Hạo mất kiểm soát vì một diễn viên.
Anh bế bổng cô lên, mặc kệ sự chứng kiến của hàng trăm con mắt, đi thẳng về phía phòng nghỉ của đạo diễn – nơi có điều kiện tốt nhất. Anh tự tay lấy hộp cứu thương, quỳ một chân xuống trước mặt cô để xử lý vết thương.
"Đạo diễn Tần, anh làm quá rồi, chỉ là vết thương ngoài da." Băng Tâm nhỏ giọng, nhìn đỉnh đầu với mái tóc đen cứng cỏi của anh.
Tần Hạo ngẩng đầu, ánh mắt anh đỏ vằn: "Hàn Băng Tâm, cô có biết nếu lệch đi 5cm nữa, cái cột đó sẽ đập vào đầu cô không? Lúc đó cô định dùng giải thưởng Ảnh hậu để chữa trị à?"
Băng Tâm sững người. Sự quan tâm thô bạo này của anh khiến lồng ngực cô ấm áp lạ kỳ. Cô nhìn anh tỉ mỉ sát trùng, băng bó cho mình bằng động tác cực kỳ nhẹ nhàng, trái ngược hẳn với lời nói gắt gỏng.
"Sao anh lại tốt với tôi thế?" Cô buột miệng hỏi.
Đôi tay Tần Hạo khựng lại một nhịp. Anh im lặng hồi lâu, sau đó từ từ ngước mắt lên, khoảng cách giữa hai người gần đến mức cô có thể thấy bóng hình mình phản chiếu trong đồng tử đen láy của anh.
"Vì tôi ghét nhìn thấy thứ gì đó đẹp đẽ bị tổn thương. Đặc biệt là cô."
Lời nói đó như một liều thuốc tê, khiến cơn đau trên tay cô biến mất, chỉ còn lại sự rung động mãnh liệt đang lan tỏa khắp cơ thể.