Vết thương chưa kịp lành hoàn toàn, Hàn Băng Tâm đã phải đối mặt với một thử thách khác. Cha cô, chủ tịch tập đoàn Hàn Thị, yêu cầu cô phải tham gia bữa tiệc kỷ niệm của gia đình. Thực chất, đó là một buổi xem mắt trá hình.
"Con không thể cứ mãi đóng phim rồi dính scandal với mấy người làm nghệ thuật đó được. Con là người thừa kế của Hàn Thị." – Giọng cha cô vang lên đầy uy quyền trong điện thoại.
Tối hôm đó, Băng Tâm xuất hiện tại khách sạn 5 sao với chiếc váy dạ hội màu bạc lộng lẫy, nhưng gương mặt cô lạnh lùng như một pho tượng thạch cao. Cô đứng giữa đám đông các thiếu gia, tiểu thư giới thượng lưu, cảm thấy mình như một con chim công bị nhốt trong lồng kính.
"Băng Tâm, giới thiệu với con, đây là Tổng giám đốc Vương của tập đoàn địa ốc..."
Cha cô chưa kịp dứt lời, một bóng dáng cao lớn đã bước vào sảnh tiệc, thu hút mọi ánh nhìn. Người đó mặc bộ suit thủ công cao cấp, thần thái kiêu ngạo, bước đi thong thả nhưng mang theo áp lực của một kẻ đứng trên đỉnh cao.
Là Tần Hạo.
Băng Tâm sững sờ. Tại sao anh lại ở đây? Đây là bữa tiệc kín của giới kinh doanh Hải Thành cơ mà.
Tần Hạo không hề nhìn quanh, anh đi thẳng về phía cha của Băng Tâm, hơi cúi đầu một cách lịch sự nhưng không hề hạ thấp vị thế: "Chào Chủ tịch Hàn, tôi là Tần Hạo, con trai của Tần Minh."
Tiếng xì xào vang lên khắp sảnh tiệc. Tần Minh? Ông trùm ngành vận tải biển quốc tế? Người đàn ông quyền lực ít khi xuất hiện trước truyền thông? Hóa ra đạo diễn Tần Hạo lại là người thừa kế của đế chế họ Tần.
Cha của Băng Tâm ngay lập tức thay đổi sắc mặt, nụ cười trở nên niềm nở: "Hóa ra là hiền điệt nhà họ Tần. Thật là tuổi trẻ tài cao."
Tần Hạo mỉm cười nhạt nhẽo, ánh mắt lướt qua Băng Tâm – lúc này vẫn còn đang hóa đá. Anh tự nhiên vươn tay, nắm lấy bàn tay không bị thương của cô, kéo cô về phía mình trước sự ngỡ ngàng của bao người.
"Chủ tịch Hàn, xin lỗi vì đã mang diễn viên chính của tôi đi giữa chừng, nhưng chúng tôi có một số chi tiết kịch bản cần trao đổi gấp."
Nói rồi, anh gật đầu chào và dắt cô đi thẳng ra phía ban công vắng người.
Gió đêm thổi vào mặt khiến Băng Tâm tỉnh táo lại. Cô nhìn bàn tay đang bị anh nắm chặt, hỏi nhỏ: "Anh... anh là thiếu gia nhà họ Tần?"
Tần Hạo buông tay ra, tựa lưng vào lan can, lấy từ túi áo ra một điếu thuốc nhưng không châm lửa: "Cái danh xưng đó quan trọng lắm sao? Đối với cô, tôi là Tần Hạo, hay là thiếu gia nhà họ Tần thì có gì khác biệt?"
Băng Tâm cúi đầu: "Tôi chỉ không thích sự lừa dối."
"Tôi chưa từng lừa cô, chỉ là cô chưa từng hỏi." Tần Hạo tiến lại gần, ép cô vào góc lan can, hơi thở nóng hổi bao trùm lấy cô: "Băng Tâm, hôm nay tôi đến đây không phải vì tư cách nhà họ Tần. Tôi đến để đưa cô đi khỏi nơi mà cô không thích."
Sự mập mờ giữa họ giờ đây đã có thêm sự thấu hiểu về tầng lớp xã hội. Họ đều là những con chim công bị buộc phải khoác lên mình lớp áo lộng lẫy của gia tộc, và có lẽ chỉ khi ở bên nhau, họ mới được là chính mình.