Lời tuyên bố của ông Tần Minh như một quả bom nguyên tử ném vào giới giải trí Trung Quốc. Những trang tin lá cải vốn đang hăng say thêu dệt scandal của Hàn Băng Tâm lập tức "quay xe" 180 độ. Từ một "kẻ hám lợi", Băng Tâm bỗng chốc trở thành "vị hôn thê bí mật của đế chế vận tải biển".
Tuy nhiên, trong căn biệt thự ngoại ô yên tĩnh mà Tần Hạo dùng làm nơi nghỉ ngơi cho đoàn phim, không khí lại bình lặng đến lạ kỳ. Hàn Băng Tâm ngồi bên bục cửa sổ, nhìn những hạt mưa cuối mùa đọng lại trên lá trúc. Cô đang mặc một chiếc áo len rộng cổ, để lộ bờ vai gầy và vết thương đã bắt đầu đóng vảy.
"Đang nghĩ gì vậy?"
Tần Hạo bước vào, tay bưng một bát canh gừng nóng hổi. Anh đã trút bỏ vẻ ngoài sắc sảo của một đạo diễn, chỉ mặc một bộ đồ xám đơn giản, trông trẻ trung và gần gũi như chàng trai năm mười bảy tuổi năm ấy.
"Tôi đang nghĩ... chúng ta đang diễn kịch, hay là thật?" Băng Tâm xoay người lại, ánh mắt cô trong veo nhưng chứa đựng sự bất an. "Lời của cha anh, là để cứu vãn tình thế, hay là..."
Tần Hạo đặt bát canh xuống bàn, bước lại gần cô. Anh không trả lời ngay mà cúi người, dùng bàn tay to lớn bao phủ lấy đôi bàn tay đang run nhẹ của cô.
"Băng Tâm, đối với nhà họ Tần, lời nói ra là lời hứa vàng ngọc. Cha tôi không bao giờ mang danh dự gia tộc ra để diễn kịch." Anh nhìn sâu vào mắt cô, giọng trầm thấp: "Còn với tôi, việc công khai này sớm hay muộn cũng sẽ diễn ra. Chỉ là tôi không ngờ lại phải dùng cách này để bảo vệ em."
"Nhưng Lâm Giao sẽ không để yên, và cả cha tôi nữa..."
"Để họ đến đi." Tần Hạo nhếch môi, nụ cười mang theo sự ngông cuồng vốn có. "Em chỉ việc đóng tốt vai Thần Hi, còn lại, cứ để đạo diễn của em lo liệu."
Anh đột nhiên đưa tay vò nhẹ mái tóc cô, một hành động cực kỳ thân mật và tự nhiên. Băng Tâm cảm thấy mặt mình nóng bừng. Sự mập mờ này không còn là những cái chạm vô tình nữa, mà là một sự chiếm hữu công khai nhưng đầy dịu dàng.
Đêm đó, họ ngồi bên nhau trong phòng khách, cùng xem lại những thước phim nháp của Tâm Quang. Tần Hạo chỉ dẫn cho cô từng ánh mắt, từng kẽ hở cảm xúc. Khi cô mệt và ngủ quên trên vai anh, Tần Hạo đã không đánh thức cô. Anh cứ thế ngồi im, để cô tựa vào mình suốt ba tiếng đồng hồ, trong lòng thầm thề rằng sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương đóa hoa hồng này nữa.