MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Của Lòng TôiChương 15: BÍ MẬT DƯỚI GỐC CÂY NGÔ ĐỒNG

Ánh Sáng Của Lòng Tôi

Chương 15: BÍ MẬT DƯỚI GỐC CÂY NGÔ ĐỒNG

485 từ · ~3 phút đọc

Sau khi sóng gió tạm lắng xuống, đoàn phim quay trở lại trường cũ của Băng Tâm và Tần Hạo để thực hiện những cảnh quay hồi ức. Đây chính là nơi khởi đầu của tất cả.

Đứng dưới gốc cây ngô đồng cổ thụ ở sân sau trường trung học Hải Thành, Băng Tâm bỗng cảm thấy một sự hoài niệm khó tả. Mười năm trước, cô là thiên kim tiểu thư kiêu kỳ, còn Tần Hạo – khi đó mang họ mẹ là Lâm Hạo – là một cậu thiếu niên u ám với những vết bầm tím trên cánh tay do bị những kẻ giàu có bắt nạt.

"Anh vẫn nhớ chỗ này chứ?" Băng Tâm quay sang hỏi người đàn ông bên cạnh.

Tần Hạo nhìn gốc cây, ánh mắt anh chợt trở nên xa xăm: "Nhớ. Ngày đó em đã đứng đây, đưa cho tôi một hộp sữa dâu và nói: 'Nếu họ đánh anh một, anh phải trả lại mười. Đừng để mình yếu đuối'."

Băng Tâm bật cười: "Lúc đó tôi thật hung dữ nhỉ?"

"Không, lúc đó em rất đẹp." Tần Hạo tiến lại gần, ép cô vào thân cây ngô đồng xù xì. "Nhưng sau đó em lại biến mất. Em ra nước ngoài đóng phim, còn tôi bị đưa về nhà họ Tần để đào tạo như một cỗ máy. Mười năm qua, mỗi khi muốn bỏ cuộc, tôi lại nhớ đến hộp sữa dâu và câu nói của em."

Băng Tâm cảm thấy lòng mình thắt lại. Cô không biết rằng một hành động nhỏ của mình lại ảnh hưởng đến cuộc đời một người nhiều đến vậy. Cô vươn tay, khẽ chạm vào vết sẹo mờ trên trán anh – dấu vết của một lần anh bị đánh vì bảo vệ cô khỏi đám phóng viên năm xưa.

"Tần Hạo, anh hận tôi không?"

"Hận chứ." Tần Hạo cúi xuống, hơi thở của anh phả vào cổ cô, nóng hổi và ám muội. "Hận vì em đã khiến tôi không thể nhìn thêm bất kỳ người phụ nữ nào khác. Hận vì mỗi kịch bản tôi viết ra, nữ chính đều mang khuôn mặt của em."

Sự mập mờ giữa họ lúc này giống như một sợi dây đàn bị căng quá mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ là sẽ đứt tung. Tần Hạo không kìm lòng được mà cúi xuống, môi anh lướt nhẹ qua vành tai cô: "Băng Tâm, chúng ta không còn là trẻ con nữa. Em hiểu ý tôi mà, phải không?"

Băng Tâm nhắm mắt lại, đôi tay khẽ túm lấy vạt áo sơ mi của anh. Cô hiểu, nhưng cô vẫn sợ. Sợ rằng khi sự thật về vụ tai nạn năm đó được lật mở, họ sẽ lại xa nhau. Vì cha cô – Hàn Thành – chính là người đã gián tiếp khiến mẹ Tần Hạo phải rời khỏi Hải Thành trong uất ức.