340 từ
Theo thỏa thuận mới, họ quyết định dành buổi tối để nói chuyện tâm sự về những chuyện đã làm nên con người họ.
Họ ngồi trong căn hộ của Tô Niệm, nơi luôn ngăn nắp và yên tĩnh. Giang Thành ngồi kiên nhẫn, không hề ồn ào.
Tô Niệm rót một tách trà. Cô bắt đầu nói về sự kỹ tính của mình.
"Giang Thành, sự kỹ tính của tôi không phải là tự nhiên. Nó là cách tôi bảo vệ mình," Tô Niệm bắt đầu, giọng cô nhỏ nhẹ. "Khi tôi còn bé, gia đình tôi gặp một chuyện rất tồi tệ, một chuyện hoàn toàn bất ngờ và lộn xộn. Nó làm tôi mất niềm tin vào sự bình yên."
Cô giải thích tại sao cô làm về mùi hương. "Mùi hương là thứ không nhìn thấy nhưng lại có thể kiểm soát được cảm xúc. Tôi muốn làm chủ sự bình yên của mình, để những chuyện lộn xộn không bao giờ xảy ra nữa. Sự kỹ tính là bức tường tôi xây lên."
Tô Niệm nhìn Giang Thành. "Và cậu, cậu là sự vui vẻ không thể kiểm soát. Cậu là sự lộn xộn mà tôi luôn muốn trốn tránh."
Giang Thành im lặng. Cậu ấy không hề cười hay nói những chuyện vô tư nữa.
"Chị Tô Niệm, tôi hiểu," Giang Thành cuối cùng cũng lên tiếng. "Sự vui vẻ của tôi cũng là một cách chống lại áp lực của gia đình. Tôi phải tự tìm niềm vui riêng, không theo cách của anh trai tôi. Nhưng tôi biết, ánh sáng không phải lúc nào cũng ồn ào."
Cậu ấy nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
"Tôi hiểu nỗi sợ của chị. Nhưng tôi sẽ không phá bức tường của chị, tôi sẽ chiếu sáng nó. Tôi hứa sẽ là người làm chị bình yên và an toàn nhất. Chị có thể tin tưởng vào tình cảm của tôi."
Tô Niệm cảm thấy tin tưởng hoàn toàn. Cô biết, cô đã tìm đúng người để cô thả lỏng và bớt kỹ tính lại.