360 từ
Sau đêm tâm sự, Tô Niệm và Giang Thành trở nên gần gũi hơn. Mối quan hệ của họ tiến triển một cách rất tự nhiên, không cần ai phải suy nghĩ nhiều.
Một tối, sau khi cùng nhau làm việc muộn, họ quyết định về căn hộ của Giang Thành. Căn hộ của cậu ấy vẫn vui vẻ và hơi lộn xộn, nhưng Tô Niệm đã không còn thấy khó chịu. Cô còn lấy khăn, nhẹ nhàng lau dọn vài chỗ cho cậu ấy, một hành động tự nhiên mà cậu ấy thấy thích thú.
Đêm đó, họ ngủ cùng nhau. Sự gần gũi này rất nhẹ nhàng và ấm áp.
Sáng hôm sau, Tô Niệm thức dậy bên cạnh Giang Thành. Mùi Bạc Hà và ấm áp của cậu ấy vây quanh cô. Cô nhìn chiếc áo hoodie của Giang Thành vứt trên ghế. Cô nhặt nó lên.
Cô đưa áo lên ngửi. Cô nhận ra một điều hay ho: chiếc áo không chỉ còn mùi Bạc Hà vui vẻ của cậu ấy. Nó đã có thêm một chút mùi hương của cô—mùi Hoa Diên Vĩ êm dịu. Hai mùi hương khác nhau đã hòa quyện vào nhau trên một chiếc áo bình thường.
Tô Niệm mỉm cười. Đây chính là bằng chứng cho thấy họ hợp nhau như thế nào. Mùi hương của cô, tượng trưng cho sự kỹ tính, đã không bị mất đi, mà đã làm dịu đi sự vui vẻ của cậu ấy.
Giang Thành thức dậy, thấy cô đang cầm chiếc áo của mình.
"Em đang ngửi gì vậy, em yêu?" cậu ấy hỏi, giọng ngái ngủ.
Tô Niệm đưa chiếc áo cho cậu ấy. "Anh ngửi đi. Mùi hương của em đã ở trên áo anh. Nghĩa là chúng ta hợp nhau rồi."
Giang Thành hít một hơi thật sâu vào chiếc áo, rồi nhìn cô, ánh mắt ấm áp và sáng rực.
"Tôi không cần ngửi cũng biết. Mùi này là mùi hương độc quyền của tôi. Đó là tình yêu mà tôi sẽ giữ mãi mãi."
Cậu ấy kéo cô lại gần, hôn lên trán cô. Hành động này không còn bất ngờ nữa, mà là lời hứa nhẹ nhàng nhất.