MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Khó Che GiấuChương 3: Thỏa Thuận Bằng Kẹo Cao Su

Ánh Sáng Khó Che Giấu

Chương 3: Thỏa Thuận Bằng Kẹo Cao Su

435 từ · ~3 phút đọc

Mặc dù Tô Niệm đã đồng ý, nhưng sự bình tĩnh của cô vẫn chưa trở lại. Cô biết, hợp tác với Giang Thành đồng nghĩa với việc chấp nhận sự hỗn độn trong cuộc sống ngăn nắp của mình.

Chiều hôm đó, cô quay lại Phòng Thí Nghiệm Mùi hương—nơi thiêng liêng của sự kỹ lưỡng. Cô đang cố gắng tinh chế lại mẫu Hương gỗ để chuẩn bị cho sự pha trộn táo bạo sắp tới.

Cánh cửa mở ra, không có tiếng gõ.

Giang Thành bước vào, mang theo mùi Táo và năng lượng không thể chối từ.

"Chị Tô Niệm, tôi đến xem tiến độ!" cậu ta nói, đi thẳng đến chiếc bàn thí nghiệm.

"Cậu Giang Thành, đây là khu vực riêng tư và vô trùng. Lần sau, xin cậu gõ cửa," Tô Niệm nói, giọng cô cứng rắn nhưng vẫn giữ được sự thấu đáo.

Giang Thành phớt lờ. Cậu ta ngắm nghía hàng loạt lọ tinh dầu được dán nhãn khoa học của cô. Cậu ta dừng lại ở lọ Vetiver (tinh dầu cỏ hương bài), một mùi hương đất đai, trầm tĩnh.

"Chị này, mùi này là để làm gì? Trông quá bình yên," Giang Thành hỏi, cầm lọ lên.

"Đó là hương nền cho sự ổn định cảm xúc. Nó giúp cố định các nốt hương khác," Tô Niệm kiên nhẫn giải thích.

Giang Thành gật gù, sau đó, cậu ta đột ngột lấy ra một tờ giấy nhớ màu hồng rực từ túi quần, dán lên thân lọ Vetiver. Trên tờ giấy viết bằng nét chữ nguệch ngoạc là dòng chữ: "Cần Cố Định Thêm Một Chút Ánh Sáng!"

Tô Niệm sững sờ. Hành động này không chỉ là sự xâm phạm không gian mà còn là sự khiêu khích đối với sự kỹ lưỡng của cô.

"Cậu Giang Thành! Mọi nhãn dán ở đây đều có mục đích. Làm ơn tháo nó ra," cô gần như phải nén giọng.

Giang Thành đặt lọ lại, mỉm cười như một đứa trẻ vừa nghịch ngợm. "Chị Tô Niệm, sự hợp tác này cần có sự kết nối cá nhân. Tôi sẽ để lại những dấu hiệu sống động trong khu vực của chị. Chị cũng nên giải phóng chút mùi hương táo bạo vào không gian công việc của tôi đi chứ."

Trước khi Tô Niệm kịp phản ứng, cậu ta đặt một thỏi kẹo cao su bạc hà lên cuốn sổ ghi chép công thức đen trắng của cô rồi biến mất, chỉ để lại một vệt mùi bạc hà và chiếc nhãn màu hồng rực rỡ, hoàn toàn phá vỡ sự tinh tế của phòng thí nghiệm.