MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Khó Che GiấuChương 4: Phân Tích Thành Phần Cảm Xúc Của Đối Tác

Ánh Sáng Khó Che Giấu

Chương 4: Phân Tích Thành Phần Cảm Xúc Của Đối Tác

525 từ · ~3 phút đọc

Tô Niệm đã giữ thỏi kẹo cao su Bạc hà đó. Cô đặt nó cạnh chiếc bút chì màu đỏ mà Giang Thành đã bỏ quên. Cô cảm thấy khó chịu, nhưng đồng thời, một cảm giác tò mò mạnh mẽ bắt đầu trỗi dậy.

Cô cần phân tích đối tượng này. Cô nghĩ. Giống như việc phân tách một loại tinh dầu mới.

Tối hôm đó, Tô Niệm gửi email cho Giang Thành: "Chúng ta cần gặp nhau ngoài giờ làm việc để thảo luận chi tiết hơn về mục tiêu cảm xúc của ứng dụng. Đừng làm tôi ngạc nhiên. Xác nhận giờ giấc."

Giang Thành trả lời ngay lập tức, chỉ bằng một dòng chữ ngắn gọn và sống động:

"Tối nay, 7 giờ, tại quán cà phê góc phố, đối diện phòng thí nghiệm của chị. Không cần kế hoạch gì cả. Tôi hứa sẽ mang đến mùi hương chân thật nhất của tôi."

Tô Niệm nhíu mày vì sự táo bạo đó, nhưng cô không hủy hẹn.

Đúng 7 giờ tối, cô bước vào quán cà phê. Giang Thành đã ở đó. Cậu ta không mặc áo phông sặc sỡ, mà mặc một chiếc áo len mỏng màu xám nhạt, làm dịu đi ánh sáng quá mức của mình. Mùi bạc hà vẫn còn đó, nhưng đã hòa quyện với mùi cà phê ấm áp, tạo nên một sự kết hợp bất ngờ và dễ chịu.

"Chị Tô Niệm, chị đến rồi," Giang Thành cười.

"Tôi đến để thấu hiểu hơn về ý tưởng táo bạo của cậu," Tô Niệm nói, ngồi đối diện. "Tôi muốn biết thành phần cảm xúc nào tạo nên cậu. Tại sao cậu lại ghét sự kỹ lưỡng?"

Giang Thành dựa vào ghế, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt cậu ta sáng và trong vắt.

"Tôi không ghét sự kỹ lưỡng, chị Tô Niệm. Tôi chỉ ghét sự giả tạo. Sự kỹ lưỡng của chị rất tinh tế, nhưng nó lại như một bức tường ngăn chị với sự sống động thật sự. Tôi không muốn ứng dụng của tôi giống như vậy."

Giang Thành nói tiếp, giọng cậu ta trầm hơn một chút, mang theo một sự chân thật hiếm thấy.

"Tôi muốn tạo ra một trải nghiệm mà người ta phải thèm muốn vì sự bất ngờ của nó, vì sự tự do nó mang lại. Giống như việc đột ngột hít phải một mùi hương táo bạo và không thể quên được."

Tô Niệm lắng nghe, không hề ngắt lời. Lần đầu tiên, cô thấy thành phần cảm xúc trong Giang Thành không phải là hỗn độn, mà là sự chân thật và sự ấm áp rất rõ ràng. Cô nhận ra, sự kỹ lưỡng của mình có lẽ đã xây nên một bức tường quá cao.

"Vậy, thành phần sáng tạo của cậu là sự tự do?" Tô Niệm hỏi, tay cô vô thức chạm vào thỏi kẹo cao su Bạc hà trong túi áo.

"Đúng vậy," Giang Thành cười, ánh mắt ấm áp. "Còn thành phần tinh tế của chị là gì?"

"Là sự an toàn," Tô Niệm khẽ đáp. Lần đầu tiên, cô thú nhận điều đó với một người táo bạo như anh.