998 từ
Để xác định tỷ lệ chính xác của mùi Táo và Bạc hà trong phân cảnh đột phá của ứng dụng, Tô Niệm và Giang Thành phải cùng nhau thử nghiệm trong một buồng nhỏ cảm biến. Đây là một không gian hình hộp, nơi ánh sáng, âm thanh và mùi hương được điều khiển hoàn toàn để mô phỏng môi trường game. Sự thử nghiệm này đòi hỏi sự gần gũi và phối hợp cao độ, điều khiến Tô Niệm cảm thấy bất an nhưng lại kích thích.
Tô Niệm mang theo bộ dụng cụ tinh chế kỹ lưỡng của mình, sắp xếp các mẫu thử lên bàn bên ngoài buồng. Giang Thành mang theo chiếc máy phát mùi hương công nghệ cao mà cậu ta tự chế, một thiết bị sáng tạo nhưng trông khá táo bạo và không tuân theo bất kỳ tiêu chuẩn an toàn nào của Tô Niệm.
"Chị Tô Niệm, chị cần đặt mẫu tinh dầu vào đây. Sau đó, chúng ta sẽ thiết lập thông số ánh sáng. Khi ánh sáng chuyển sang màu đỏ tươi, bộ phát sẽ khuếch tán mùi hương," Giang Thành giải thích, ngón tay cậu ta nhanh nhẹn gõ trên màn hình điều khiển. Mùi Bạc hà tươi mới của cậu ta làm lu mờ gần như mọi mùi khác trong buồng cảm biến.
"Tôi đã điều chỉnh lại tỷ lệ Bạc hà xuống 5% so với đề xuất ban đầu của cậu. Đây là mức độ an toàn tối đa để tránh quá tải thần kinh," Tô Niệm đáp, giọng cô đầy chuyên môn và cẩn trọng. Cô đeo găng tay, đặt cẩn thận từng mẫu tinh dầu vào máy, đảm bảo mọi kết nối đều chính xác.
Họ cùng nhau bước vào buồng cảm biến và đóng cửa. Không gian chật hẹp, hoàn toàn cách âm và chỉ chứa đủ hai người. Mùi Diên Vĩ và Bạc hà bắt đầu hòa quyện, tạo ra một mùi hương căng thẳng mà cả hai đều cảm nhận được.
"Sẵn sàng chưa, chị Tô Niệm?" Giang Thành hỏi, nụ cười sống động của cậu ta rất dễ lây lan.
"Sẵn sàng. Cậu bắt đầu chạy mô phỏng đi. Nhớ là phải giữ sự ổn định của hệ thống," Tô Niệm nhấn mạnh, cố gắng dùng sự kỹ lưỡng để chống lại sự bốc đồng của cậu ta.
Mô phỏng bắt đầu. Ánh sáng dịu nhẹ ban đầu, mùi hương gỗ thư giãn của Tô Niệm được khuếch tán, tạo ra cảm giác bình yên.
Sau đó, mọi thứ thay đổi. Đến phân cảnh đột phá, Giang Thành gõ một lệnh trên thiết bị điều khiển. Đèn trong buồng chuyển đột ngột sang màu đỏ tươi, âm thanh bùng nổ.
Nhưng có một sự cố kỹ thuật. Có lẽ do sự táo bạo quá mức của Giang Thành trong việc lắp ráp, mạch điện bị đoản. Không chỉ mùi Bạc hà và Táo bùng nổ, mà cả tinh dầu Kích hoạt (vốn đã được giảm nồng độ) cũng phun ra với một lượng lớn, không kiểm soát. Mùi hương mạnh mẽ đến mức gần như choáng váng và áp đảo mọi giác quan.
Cùng lúc đó, vì ánh sáng chuyển đột ngột và âm thanh quá lớn, Tô Niệm bị giật mình. Cô mất thăng bằng. Giang Thành, phản xạ nhanh như tia chớp, lập tức quay người lại, cố gắng giữ cô.
Va chạm.
Tô Niệm ngã vào vòng tay Giang Thành. Cô không chỉ cảm nhận được sức nóng của cơ thể cậu ta, mà còn là hơi thở bạc hà ấm áp phả vào tai cô. Khoảng cách giữa họ đã hoàn toàn bị xóa bỏ. Mùi Hoa Diên Vĩ tinh tế của cô bị áp đảo hoàn toàn bởi sự bùng nổ của Hương Táo và Bạc hà trên người cậu ta.
Chỉ trong một khắc, sự kỹ lưỡng và bình tĩnh của Tô Niệm sụp đổ. Cô quên mất công thức, quên mất số liệu. Cô cảm nhận được một phản ứng hóa học mãnh liệt, hoàn toàn nằm ngoài sự kiểm soát của cô. Đó là một loại cảm xúc hỗn độn, mạnh hơn bất kỳ loại tinh dầu Kích hoạt nào mà cô từng tạo ra.
"Chị... chị có sao không?" Giang Thành thì thầm, giọng cậu ta gần như khàn đi vì sự cố bất ngờ. Cậu ta giữ chặt cô, đôi tay vững chãi và ấm áp.
Tô Niệm ngước nhìn cậu ta. Đôi mắt cậu ta sáng rực dưới ánh đèn đỏ, mang theo sự lo lắng và một chút hấp dẫn không thể chối từ. "Tôi... tôi không sao," Tô Niệm lắp bắp. Cô nhanh chóng lấy lại sự chừng mực, đẩy nhẹ Giang Thành ra, giữ một khoảng cách an toàn về mặt vật lý.
Giang Thành lập tức nhận ra sự xa cách đó. Cậu ta bật đèn chính lên, buồng cảm biến trở lại ánh sáng trắng. Mùi hương nồng nặc vẫn còn đó, nhưng khoảnh khắc va chạm đã kết thúc.
Tô Niệm đeo lại găng tay, kiểm tra lại thiết bị với vẻ kỹ lưỡng gấp đôi. Cô không dám nhìn thẳng vào Giang Thành. "Cậu Giang Thành, sự cố này là do sự táo bạo quá mức của cậu. Chúng ta phải giảm nồng độ dòng điện trước khi thử nghiệm lại," Tô Niệm nói, giọng cô lạnh lùng và chuyên nghiệp hơn bao giờ hết.
Giang Thành cúi đầu kiểm tra thiết bị, nhưng cậu ta biết, sự mất kiểm soát không nằm ở mạch điện. Nó nằm ở khoảng cách gần gũi vừa rồi. "Tôi xin lỗi, chị Tô Niệm. Tôi sẽ cân bằng lại hệ thống. Nhưng... sự sống động luôn đi kèm với rủi ro," cậu ta nói. Cả hai đều hiểu, rủi ro mà cậu ta nói không chỉ là rủi ro kỹ thuật. Tô Niệm biết mình phải phân tích lại toàn bộ hệ thống cảm xúc sau sự cố này. Cô cần phải tái thiết lập ranh giới đã bị phá vỡ.