922 từ · ~5 phút đọc
Sau sự cố trong buồng cảm biến, Tô Niệm đã dành nguyên một ngày để phân tích lại công thức tinh dầu Kích hoạt. Cô tăng cường thành phần gỗ đàn hương để cố gắng ổn định tỷ lệ cảm xúc dễ bùng nổ. Cô biết, sự bất ổn thực sự không nằm ở tinh dầu, mà nằm ở chính cô. Sự kỹ lưỡng của cô đã bị lung lay.
Vào cuối ngày, khi Tô Niệm đang sắp xếp kỹ lưỡng bộ dụng cụ của mình, Giang Thành gửi một tin nhắn Zalo, không phải email công việc:
Chị Tô Niệm, 7 giờ tối nay, tại Khu vui chơi Ánh Sáng N (nơi vừa có lỗi thuật toán trong game của tôi). Thay vì phân tích lỗi kỹ thuật, chúng ta hãy phân tích cảm xúc thực của người dùng ở đó. Không cần kế hoạch, không cần sổ ghi chép, không cần Diên Vĩ.
Tô Niệm nhìn tin nhắn. Khu vui chơi là nơi hoàn toàn đối lập với sự kỹ lưỡng của cô. Cô ghét sự ồn ào, sự hỗn loạn và những cảm xúc bốc đồng không được kiểm soát. Cô định từ chối. Cô có một buổi tối đã được lên lịch với các báo cáo thống kê mùi hương và nghiên cứu độ lưu hương của các công thức mới.
Nhưng một giọng nói nhỏ, mới mẻ, trỗi dậy trong cô. Giọng nói được kích hoạt bởi Bạc hà và Táo. Hãy thử nghiệm một lần. Cô cần dữ liệu thực tế, không phải dữ liệu phòng thí nghiệm. Cô trả lời: Được. Coi như là một nghiên cứu hành vi xã hội không chính thức. Tôi sẽ đi để quan sát và đánh giá sự bùng nổ cảm xúc tại hiện trường. Cô cố gắng đặt cho nó một cái nhãn chuyên môn để bảo vệ sự bình tĩnh của mình.
Đúng 7 giờ tối, cô bước vào Khu vui chơi Ánh Sáng N. Cô vẫn mặc áo khoác ngoài chừng mực, nhưng lần này cô không mang theo tinh dầu Diên Vĩ. Cô cố tình buông bỏ một phần công thức của mình.
Giang Thành đang đứng đợi ở cổng, cậu ta mặc áo phông sặc sỡ và có vẻ sôi nổi gấp đôi bình thường. Mùi Bạc hà của cậu ta ở môi trường ngoài trời càng thêm phần táo bạo. "Chị Tô Niệm! Tuyệt vời! Chị đã bỏ qua báo cáo thống kê à?" Giang Thành cười rạng rỡ.
"Tôi đã lùi lịch báo cáo. Đây là một buổi thăm dò thực tế để đánh giá sự bùng nổ cảm xúc của người dùng," Tô Niệm sửa lại một cách kỹ lưỡng.
Giang Thành không tranh cãi. Cậu ta kéo cô vào khu vực đông đúc. Mùi hương ở đây là sự hỗn độn của bắp rang bơ, mồ hôi, bông gòn và ánh sáng neon rực rỡ, hoàn toàn hỗn loạn với khứu giác tinh tế của cô.
Giang Thành dẫn cô đến khu vực trò chơi cảm giác mạnh. "Chúng ta hãy thử trò Tàu Lượn Siêu Tốc! Cảm xúc ở đó là sự sợ hãi và giải phóng hoàn toàn bốc đồng! Đây là thành phần cảm xúc mà chị đang thiếu!"
Tô Niệm tái mặt. "Không. Tôi không thể chịu được cảm giác mất kiểm soát tốc độ. Tôi chỉ đứng quan sát và ghi chép thôi."
"Không thể phân tích một món ăn mà không nếm thử, chị Tô Niệm," Giang Thành nói, giọng cậu ta đầy thách thức và mời gọi. Cậu ta đưa tay ra. "Tin tôi đi. Hãy để cảm xúc tự nó làm việc."
Tay cậu ta ấm áp và vững chãi. Sau một khoảnh khắc đấu tranh nội tâm, Tô Niệm đặt tay vào tay cậu ta. Cô nhận ra sự cẩn trọng của cô không thể thắng được sự táo bạo đầy ánh sáng này. Cô tự thuyết phục mình: Đây là một thử nghiệm tự thân để lập công thức rủi ro.
Họ cùng lên tàu lượn. Khoảnh khắc tàu lao dốc, Tô Niệm đã hét lên. Cô hét lên một cách tự do, không kiểm soát, hoàn toàn trái ngược với sự chừng mực hàng ngày của cô. Cô nhắm mắt lại, chỉ cảm nhận được sức gió, tốc độ và bàn tay ấm áp của Giang Thành siết chặt lấy tay cô.
Khi tàu dừng lại, Tô Niệm thở dốc. Mái tóc tinh tế của cô đã rối bời. Cô nhìn Giang Thành, và cậu ta đang cười hết cỡ.
"Thế nào, Chuyên gia Mùi hương? Công thức cho sự thanh lọc cảm xúc này là gì?" Giang Thành hỏi, ánh mắt cậu ta lấp lánh.
Tô Niệm thở sâu. Cô không thể phủ nhận. "Đó là... sự giải phóng khỏi sự kỹ lưỡng quá mức. Nó sống động."
Giang Thành đưa cho cô một cây kem ốc quế Bạc hà. "Không cần phân tích nữa, chị Tô Niệm. Hãy cứ thưởng thức đi."
Khi cô và Giang Thành ngồi trên băng ghế đá, ăn kem và nhìn ánh đèn sôi nổi của khu vui chơi, Tô Niệm nhận ra mùi hương ở đây không còn là hỗn độn nữa. Nó là mùi hương của sự tự do, của niềm vui bất ngờ. Cô nhận ra: sự buông bỏ không phải là mất kiểm soát. Nó là giải phóng để ánh sáng được chiếu rọi. Cô đã học được một bài học mà không cần bất kỳ công thức nào. Chính trong sự táo bạo của Giang Thành, cô đã tìm thấy một loại bình yên mới.