804 từ · ~5 phút đọc
Sự kiện ở Khu vui chơi Ánh Sáng N đã để lại dư vị ngọt ngào và phóng khoáng trong tâm trí Tô Niệm. Cây kem Bạc hà tan chảy đã làm tan chảy một phần sự kỹ lưỡng của cô. Cô nhận ra rằng, sự sống động của Giang Thành không phải là rủi ro mà là một thành phần cần thiết cho sự cân bằng của chính cô. Tuy nhiên, ý thức chuyên môn vẫn thôi thúc cô phải phân tích và định lượng loại cảm xúc mới mẻ này.
Ngày hôm sau, tại văn phòng, Tô Niệm cố gắng tập trung vào việc tinh chỉnh lại công thức mùi hương thư giãn cho game. Cô đang cố gắng thêm một chút hương hoa cỏ nhẹ nhàng hơn vào nền Gỗ Đàn Hương tĩnh lặng. Nhưng đầu óc cô lại đầy ắp hình ảnh Giang Thành cười rạng rỡ, và cảm giác vững chãi từ bàn tay cậu ta khi họ cùng hét lên trên tàu lượn.
Giữa buổi chiều, Giang Thành bất ngờ xuất hiện tại văn phòng của cô, không gõ cửa. Lần này cậu ta không mang theo mùi Bạc Hà quá nồng, mà là mùi hương ấm áp hơn của Hổ Phách và một chút Bưởi tươi mới—có lẽ cậu ta đã cố tình điều chỉnh để phù hợp với môi trường làm việc của cô.
"Chị Tô Niệm, tôi đã giải quyết được lỗi thuật toán phản ứng ánh sáng. Chúng ta cần thử nghiệm lại ngay lập tức," Giang Thành nói, giọng cậu ta đầy hào hứng.
"Tôi đang bận với tỷ lệ pha trộn mới," Tô Niệm đáp, cố gắng tỏ ra thấu đáo. "Và cậu nên gõ cửa."
"Không cần tỷ lệ lúc này đâu," Giang Thành bước đến gần bàn làm việc của cô. Cậu ta nhìn chằm chằm vào biểu đồ công thức mùi hương phức tạp đang mở trên màn hình máy tính của cô. "Chị vẫn đang cố gắng lập trình cảm xúc cho người khác. Chị có biết mùi hương nào táo bạo và chân thật nhất không?"
Tô Niệm ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt sáng rực của cậu ta. Khoảng cách giữa họ quá gần, đến mức cô có thể cảm nhận được hơi ấm và mùi hương Hổ Phách của cậu ta.
"Đó phải là mùi hương cơ thể khi người ta hoàn toàn buông bỏ sự kiểm soát," Tô Niệm đáp, giọng cô hơi lạc đi. Cô cảm thấy nhịp tim mình tăng lên một cách bất hợp lý so với công thức bình tĩnh của cô.
Giang Thành không nói gì. Cậu ta cúi thấp người, ánh mắt không hề rời khỏi cô. Chỉ trong một khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, cậu ta đã đặt tay lên má cô, nhẹ nhàng và ấm áp.
Nụ hôn bất ngờ.
Đó không phải là một nụ hôn vội vàng. Đó là một nụ hôn mạnh mẽ và dứt khoát, mang theo toàn bộ sự sống động và ánh sáng của cậu ta. Mùi Hổ Phách và Bưởi của cậu ta lấn át hoàn toàn mùi Diên Vĩ của cô. Tô Niệm đã bị choáng váng và bất động, hoàn toàn mất đi sự kiểm soát của mình. Cô cảm nhận được một phản ứng hóa học mãnh liệt, hoàn toàn nằm ngoài mọi tỷ lệ mà cô từng nghiên cứu.
Chỉ sau vài giây, Giang Thành buông cô ra, lùi lại một bước, ánh mắt tươi sáng hơn bao giờ hết.
"Đó là mùi hương bùng nổ nhất, chị Tô Niệm," Giang Thành thì thầm, giọng cậu ta mang theo một chút hơi thở hổn hển. "Hoàn toàn táo bạo và không có công thức."
Tô Niệm ngồi bất động, cô cảm thấy máu đang dồn lên má mình. Sự kỹ lưỡng của cô đã bị xâm phạm một cách công khai và trực diện.
Giang Thành mỉm cười, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, để lại sau lưng một vệt mùi hổ phách và sự hỗn loạn trong không gian tĩnh lặng của cô.
Tô Niệm đã dành cả buổi tối để tái tạo lại khoảnh khắc đó trong phòng thí nghiệm. Cô cố gắng dùng tinh dầu Xạ Hương (tượng trưng cho sự gần gũi), Hương Bưởi (sự tươi mới) và Hổ Phách (sự ấm áp) để lý giải cảm xúc đã xảy ra. Cô đã viết vào sổ ghi chép công thức của mình bằng nét chữ run rẩy: AX-503 (Nụ Hôn Bất Ngờ) – Phản ứng hóa học gây Tăng Nồng độ Dopamine không kiểm soát. Thành phần cốt lõi: Năng lượng Sống Động (Giang Thành). Kết luận: Cảm xúc này không thể định lượng bằng đơn vị miligram. Cô nhận ra rằng, cô không thể kiểm soát được cậu ta, mà cô phải học cách cân bằng với ánh sáng đó.