MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Nơi Đáy Mắt AnhChương 1: NGƯỜI CŨ TRỞ VỀ GIỮA ĐÊM MƯA

Ánh Sáng Nơi Đáy Mắt Anh

Chương 1: NGƯỜI CŨ TRỞ VỀ GIỮA ĐÊM MƯA

706 từ · ~4 phút đọc

Thành phố Lâm Hải vào mùa mưa luôn mang một vẻ u buồn khó tả. Những tòa nhà cao tầng chìm trong làn sương mù mờ ảo, ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống những vũng nước đọng, tạo nên một khung cảnh vừa hoa lệ vừa cô tịch.

Tại Bệnh viện Nhân dân số 1, Khương Vãn vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật sau một ca cấp cứu kéo dài năm tiếng đồng hồ. Cô tháo chiếc khẩu trang, để lộ gương mặt thanh tú với làn da trắng sứ, nhưng đôi mắt đã hằn lên những tia máu mệt mỏi. Khương Vãn là kiểu phụ nữ mang nét đẹp của một nhành lan rừng – thanh cao, tĩnh lặng và có chút xa cách.

"Bác sĩ Khương, có ca trực tiếp từ hiện trường vụ án. Bên cảnh sát yêu cầu chúng ta hỗ trợ vì nạn nhân vẫn còn hơi thở nhưng tình trạng cực kỳ phức tạp." – Y tá Tiểu Trương chạy đến, giọng nói gấp gáp phá tan sự yên tĩnh của hành lang.

Khương Vãn không nói lời thừa, cô chỉ khẽ gật đầu, đôi bàn tay mảnh khảnh vừa được rửa sạch lại chuẩn bị cho một cuộc chiến mới. Khi bước xuống sảnh cấp cứu, cô khựng lại.

Dưới làn mưa xối xả ngoài cửa kính, ba chiếc xe cảnh sát nháy đèn xanh đỏ liên hồi. Đứng giữa những viên cảnh sát đang bận rộn là một người đàn ông cao lớn trong chiếc áo khoác măng tô màu đen. Anh đứng đó, bất động như một ngọn núi, khí chất lạnh lùng tỏa ra khiến không gian xung quanh như hạ xuống vài độ.

Thẩm Ngôn Chi.

Cái tên này đã bị cô phong tỏa trong một góc tối của ký ức suốt bảy năm qua. Anh giờ đây đã không còn là chàng thiếu niên có nụ cười ấm áp năm nào, mà là Đội trưởng Đội Hình cảnh nổi danh với biệt danh "Thẩm phán máu lạnh".

Ánh mắt họ chạm nhau giữa không gian ồn ào. Thẩm Ngôn Chi nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm không chút gợn sóng, nhưng bàn tay anh trong túi áo khoác lại khẽ siết chặt.

"Bác sĩ Khương, cứu người trước." – Giọng anh trầm thấp, không một chút dư thừa, y như cách anh rời bỏ cô năm ấy.

Nạn nhân là một người đàn ông bị biến dạng vùng mặt, trên ngực bị khắc một hình thoi kỳ lạ. Khương Vãn đẩy cáng thương vào phòng mổ, chỉ để lại một câu nói thoảng qua tai anh: "Thẩm đội trưởng, hy vọng anh vẫn làm việc hiệu quả như cách anh giữ khoảng cách với người quen."

Ca mổ diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Khương Vãn nhận ra những vết cắt trên người nạn nhân không phải do hung khí thông thường mà là một loại dao phẫu thuật chuyên dụng. Kẻ sát nhân không chỉ giết người, hắn đang "chỉnh sửa" cơ thể họ.

Ba giờ sáng, đèn phòng mổ tắt. Khương Vãn bước ra, thấy Thẩm Ngôn Chi vẫn đứng nguyên vị trí cũ. Anh đưa cho cô một tách cà phê nóng, ngón tay họ chạm nhẹ vào nhau. Một luồng điện xẹt qua khiến Khương Vãn giật mình thu tay lại.

"Nạn nhân tạm thời ổn định, nhưng lưỡi của anh ta đã bị cắt mất." – Khương Vãn nói, giọng hơi run vì lạnh và mệt.

Thẩm Ngôn Chi nhìn chằm chằm vào những hạt mưa bám trên cửa kính, đột ngột hỏi: "Vãn Vãn, những năm qua ở Anh, em sống tốt không?"

Khương Vãn cười nhạt, ánh mắt nhìn thẳng vào anh: "Tốt hơn lúc có anh. Thẩm đội trưởng, nếu không có việc gì liên quan đến vụ án, tôi xin phép về nghỉ."

Cô bước đi, tà áo blouse trắng bay nhẹ trong gió hành lang. Thẩm Ngôn Chi đứng nhìn bóng lưng cô, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót. Anh biết, để bảo vệ cô khỏi những bóng ma của mười năm trước, anh đã phải đẩy cô đi thật xa. Nhưng giờ đây, khi tội ác lại trỗi dậy, anh buộc phải kéo cô vào vòng nguy hiểm một lần nữa.