MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Nơi Đáy Mắt AnhChương 2: MẬT MÃ CỦA NHỮNG VẾT KHÂU

Ánh Sáng Nơi Đáy Mắt Anh

Chương 2: MẬT MÃ CỦA NHỮNG VẾT KHÂU

568 từ · ~3 phút đọc

Ngày hôm sau, Khương Vãn bị triệu tập đến Cục Cảnh sát Lâm Hải với tư cách là bác sĩ điều trị chính cho nhân chứng duy nhất còn sống sót.

Văn phòng đội hình cảnh ngập tràn hồ sơ và mùi thuốc lá nồng. Thẩm Ngôn Chi đang đứng trước tấm bảng trắng, trên đó dán ảnh hiện trường của ba vụ án tương tự. Tất cả nạn nhân đều bị "chỉnh sửa" gương mặt thành một biểu cảm đau đớn đến kinh dị.

"Mời ngồi, bác sĩ Khương." – Thẩm Ngôn Chi đẩy ghế cho cô, rót một cốc nước ấm, động tác tự nhiên như thể họ chưa từng có khoảng cách bảy năm.

"Thẩm đội, anh muốn tôi xem cái gì?"

Anh chỉ vào bức ảnh chụp cận cảnh vết thương trên ngực nạn nhân đêm qua: "Hình thoi này, em có thấy quen không?"

Khương Vãn đeo kính, nhìn kỹ vào bức hình. Tim cô bỗng thắt lại. Những đường khâu bao quanh hình thoi không phải là khâu vết thương thông thường, nó là kỹ thuật khâu thẩm mỹ của một trường phái cũ tại London – nơi cô từng tu nghiệp.

"Đây là cách khâu 'Hidden Knot'. Rất ít người sử dụng vì nó tốn thời gian, nhưng nó để lại vết sẹo hình gợn sóng đặc trưng." – Khương Vãn phân tích, giọng cô chuyên nghiệp và lạnh lùng.

Thẩm Ngôn Chi gật đầu: "Hung thủ muốn gửi lời nhắn cho em, Vãn Vãn. Hắn biết em đã về."

Khương Vãn cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng. Đúng lúc đó, một cảnh sát trẻ hớt hải chạy vào: "Sếp! Nạn nhân ở bệnh viện... anh ta vừa tỉnh lại nhưng lại phát điên, cứ nhắc đi nhắc lại một cái tên!"

"Tên gì?" – Thẩm Ngôn Chi và Khương Vãn đồng thanh hỏi.

"Khương Sanh."

Sắc mặt Khương Vãn lập tức tái nhợt. Khương Sanh là tên của chị gái cô – người đã mất tích trong một vụ cháy nhà mười lăm năm trước, vụ án mà đến nay vẫn là một ẩn số.

Thẩm Ngôn Chi ngay lập tức nắm lấy vai cô, đôi bàn tay to lớn của anh mang lại một cảm giác an toàn kỳ lạ: "Đừng sợ, có anh ở đây. Anh sẽ đưa em đến bệnh viện."

Trên xe, không khí im lặng đến ngột ngạt. Thẩm Ngôn Chi một tay lái xe, tay kia đột ngột nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Khương Vãn đặt trên đùi.

"Vãn Vãn, đừng đẩy anh ra lúc này. Anh biết em hận anh vì chuyện năm đó, nhưng kẻ này đang nhắm vào gia đình em. Để anh bảo vệ em, được không?"

Khương Vãn định rút tay lại, nhưng sự ấm áp từ lòng bàn tay anh khiến cô yếu lòng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng lí nhí: "Thẩm Ngôn Chi, anh luôn tự cho mình cái quyền sắp đặt mọi thứ. Nhưng nếu chị tôi còn sống... nếu đây là sự thật..."

"Chúng ta sẽ tìm ra cô ấy." – Lời khẳng định của anh chắc chắn như đinh đóng cột.

Khi họ đến bệnh viện, hiện trường lại một lần nữa khiến tất cả bàng hoàng. Nạn nhân không chết, nhưng trên tấm ga giường trắng tinh của anh ta, ai đó đã dùng máu vẽ một đóa hoa trà – loài hoa mà chị gái Khương Vãn yêu thích nhất.