Để đảm bảo an toàn, Thẩm Ngôn Chi quyết định đưa Khương Vãn về một căn hộ bí mật của anh ở khu phố cổ. Đây là nơi anh dùng để nghỉ ngơi khi tham gia các chuyên án lớn, không ai biết địa chỉ ngoại trừ những người thân tín nhất.
Căn hộ không lớn nhưng được bài trí rất ấm cúng theo phong cách tối giản. Trên kệ sách, Khương Vãn ngạc nhiên khi thấy một vài cuốn tạp chí y khoa tiếng Anh mà cô từng viết bài trong thời gian ở nước ngoài.
"Anh vẫn theo dõi em sao?" – Cô quay lại nhìn anh.
Thẩm Ngôn Chi đang cởi áo khoác, để lộ bờ vai rộng và cơ bắp săn chắc dưới lớp sơ mi mỏng. Anh không tránh né: "Mỗi một bài báo của em, anh đều đọc không dưới mười lần."
Anh đi vào bếp, bắt đầu thành thạo thái rau củ. Một lát sau, mùi thơm của mỳ Ý sốt bò băm lan tỏa. Khương Vãn đứng ở cửa bếp, nhìn bóng lưng anh, bỗng thấy sống mũi cay cay. Trước đây, anh từng hứa sẽ nấu ăn cho cô cả đời, nhưng sau đó anh lại biến mất không lời từ biệt.
Bữa tối diễn ra trong không gian yên tĩnh của khu phố cổ, thỉnh thoảng có tiếng còi tàu vang lên từ xa.
"Ăn đi, em gầy quá." – Anh gắp một miếng thịt vào bát cô, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái mà anh không còn muốn giấu giếm nữa.
"Ngôn Chi, vụ án mười lăm năm trước... anh vẫn luôn điều tra nó đúng không?" – Khương Vãn đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt anh.
Thẩm Ngôn Chi khựng lại, đôi mắt anh tối sầm xuống: "Đó là lý do anh vào ngành cảnh sát. Vụ cháy đó không phải tai nạn. Cha của em, cha của anh... họ đều liên quan đến một dự án nghiên cứu y dược của tập đoàn Trường Thịnh. Chị em không chết trong đám cháy, cô ấy bị bắt đi."
Khương Vãn bàng hoàng. Những gì cô biết trước nay chỉ là một phần nhỏ của sự thật.
Bỗng nhiên, chuông cửa vang lên. Một âm thanh khô khốc trong đêm tối.
Thẩm Ngôn Chi lập tức rút súng, ra hiệu cho Khương Vãn trốn vào sau ghế sofa. Anh tiến lại gần cửa, nhìn qua lỗ quan sát nhưng bên ngoài trống rỗng. Khi anh mở cửa, chỉ có một hộp quà màu đen đặt dưới sàn.
Bên trong hộp quà là một chiếc điện thoại cũ kỹ, loại chỉ có thể nghe và gọi. Ngay lập tức, điện thoại đổ chuông.
Thẩm Ngôn Chi bật loa ngoài. Một giọng nói đã qua chỉnh âm, rè rè vang lên: "Chào Thẩm đội trưởng, chào bác sĩ Khương. Món quà đầu tiên có thích không? Đừng tìm cô ta nữa, cô ta đang ở trong gương của các người đấy."
Cuộc gọi tắt ngấm. Khương Vãn nhìn vào chiếc gương lớn ở phòng khách, cô bỗng thét lên. Phía sau lớp kính thủy ngân, có một dòng chữ đỏ tươi đang rỉ ra: "Chào mừng em về nhà, em gái yêu quý."
Thẩm Ngôn Chi ôm chặt lấy Khương Vãn vào lòng, hơi thở anh dồn dập: "Đừng nhìn! Vãn Vãn, nhắm mắt lại!"
Trong vòng tay của anh, Khương Vãn run rẩy dữ dội. Trò chơi trốn tìm đầy máu và nước mắt chính thức bắt đầu, và họ chính là những con cờ trong tay một kẻ điên loạn đang ẩn mình trong bóng tối.