MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Nơi Đáy Mắt AnhChương 10: TỈNH GIẤC GIỮA CƠN MƠ

Ánh Sáng Nơi Đáy Mắt Anh

Chương 10: TỈNH GIẤC GIỮA CƠN MƠ

715 từ · ~4 phút đọc

Viện bảo tàng sau đêm hỗn chiến chỉ còn lại những mảnh vỡ của tiêu bản y học và mùi khói thuốc súng vương vất. Khương Sanh đã được đưa về khu chăm sóc đặc biệt của bệnh viện Liên Hiệp. Khương Vãn đứng bên ngoài lớp kính, nhìn người chị gái mà mình hằng thương nhớ giờ đây như một búp bê sứ không hồn, trái tim cô thắt lại từng hồi.

Thẩm Ngôn Chi bước đến từ phía sau, trên vai vẫn còn quấn băng gạc trắng toát. Anh không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy bờ vai đang run rẩy của cô, kéo cô tựa sát vào ngực mình. Lồng ngực anh vững chãi, hơi ấm tỏa ra khiến Khương Vãn cảm thấy như mình vừa tìm được một bến đỗ an toàn giữa đại dương đầy bão tố.

"Sắc mặt em tệ quá, Vãn Vãn. Đi nghỉ một lát đi, ở đây đã có anh và anh em trong đội." Giọng anh trầm thấp, mang theo sự sủng ái không giấu giếm.

Khương Vãn lắc đầu, giọng cô lạc đi: "Ngôn Chi, chị ấy không nhận ra em. Ánh mắt của chị ấy trống rỗng lắm. Trần Hoài đã làm gì chị ấy suốt mười lăm năm qua?"

Thẩm Ngôn Chi siết chặt vòng tay hơn, cằm anh tựa lên đỉnh đầu cô: "Bất kể là gì, anh cũng sẽ tìm ra cách chữa trị. Em là bác sĩ giỏi nhất, và anh là cảnh sát kiên trì nhất. Chúng ta không bao giờ thua cuộc, nhớ không?"

Đúng lúc đó, y tá bước ra với tập hồ sơ xét nghiệm máu sơ bộ của Khương Sanh. Khương Vãn vội vàng đón lấy, nhưng khi nhìn vào những con số trên giấy, đôi mắt cô mở to vì kinh hãi. Chỉ số bạch cầu và cấu trúc hồng cầu của Khương Sanh không hề giống một người bình thường. Nó có những dấu hiệu biến đổi gen mà chỉ có trong các tài liệu nghiên cứu bị cấm về "tăng cường sinh học".

"Có chuyện gì sao?" Thẩm Ngôn Chi nhạy cảm nhận ra sự thay đổi trong thái độ của cô.

"Máu của chị ấy... đang tự đào thải chính nó." Khương Vãn run giọng. "Dự án 'Tái sinh' mà Trần Hoài nhắc đến, có lẽ họ không chỉ nghiên cứu trên tế bào thần kinh, họ đang biến chị ấy thành một vật thí nghiệm sống để nuôi cấy một loại kháng thể đặc biệt."

Thẩm Ngôn Chi nheo mắt, ánh mắt anh lóe lên vẻ sắc lạnh của một người đội trưởng đội trọng án: "Nếu vậy, Khương Sanh chính là 'ngân hàng máu' mà kẻ đứng sau Trần Hoài đang thèm khát. Vãn Vãn, từ giờ phút này, em và chị gái không được rời khỏi tầm mắt của anh dù chỉ một bước."

Tối hôm đó, Thẩm Ngôn Chi sắp xếp cho hai chị em ở trong một căn phòng VIP được bảo vệ nghiêm ngặt. Anh kê một chiếc giường nhỏ ngay sát cửa ra vào. Khi màn đêm buông xuống, Khương Vãn không ngủ được, cô ngồi dậy và thấy anh vẫn đang ngồi bên chiếc bàn nhỏ, lật xem những bức ảnh hiện trường cũ dưới ánh đèn vàng nhạt.

Cô bước tới, từ phía sau ôm lấy cổ anh, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn. Thẩm Ngôn Chi khựng lại, rồi đặt bàn tay mình lên tay cô, khẽ xoa dịu: "Sao chưa ngủ? Sợ à?"

"Ngôn Chi, cảm ơn anh." Cô thì thầm. "Nếu không có anh, em thực sự không biết mình phải chống chọi thế nào."

Thẩm Ngôn Chi xoay người lại, kéo cô ngồi vào lòng mình. Trong không gian yên tĩnh của phòng bệnh, anh nhìn sâu vào mắt cô, hơi thở hai người hòa quyện: "Vãn Vãn, mười năm trước anh nợ em một lời giải thích. Anh rời đi vì phát hiện ra bố anh có liên quan đến vụ cháy nhà em. Anh sợ mình không đủ tư cách để yêu em. Nhưng giờ anh hiểu ra, bảo vệ em mới là cách chuộc lỗi duy nhất."

Nụ hôn của anh rơi xuống, nhẹ nhàng như gió xuân nhưng lại mang theo sự cam kết nặng nề hơn cả núi thái sơn.