Ánh Sáng Nơi Đáy Mắt Anh

Chương 9: MÊ CUNG Y HỌC VÀ LỜI THÚ TỘI

725 từ · ~4 phút đọc

Viện Bảo tàng Y học Lâm Hải là một tòa nhà kiến trúc cổ nằm tách biệt trên một ngọn đồi. Đêm nay, tòa nhà này như một lăng mộ khổng lồ dưới ánh trăng bạc.

Theo đúng yêu cầu, Khương Vãn đi bộ một mình vào sảnh chính. Tuy nhiên, cô không biết rằng Thẩm Ngôn Chi cùng đội đặc nhiệm đã tiếp cận từ lối thông gió và các cửa hầm ngầm phía sau, sử dụng thiết bị liên lạc siêu nhỏ gắn trong hoa tai của cô để theo dõi tình hình.

"Vãn Vãn, đừng sợ, anh đang ở ngay phía trên em." Tiếng của Thẩm Ngôn Chi vang lên trong tai cô, trầm ổn và vững chãi.

Bên trong bảo tàng, những tiêu bản nội tạng và bộ xương người trong tủ kính tạo nên một khung cảnh rùng rợn. Khương Vãn đi theo những mũi tên bằng máu vẽ trên sàn nhà, dẫn đến phòng trưng bày lịch sử ngành phẫu thuật.

Ở đó, một người đàn ông đang đứng quay lưng về phía cô. Ông ta mặc áo blouse trắng sạch sẽ, tay cầm một con dao phẫu thuật sáng loáng.

"Bác sĩ Trần?" Khương Vãn lên tiếng, giọng cô run rẩy nhưng chứa đầy sự chất vấn.

Người đàn ông quay lại. Một nửa gương mặt ông ta bình thường, nửa còn lại là những vết sẹo bỏng chằng chịt, co quắp khiến gương mặt biến dạng hoàn toàn. Đó chính xác là Trần Hoài, nhưng là một Trần Hoài từ địa ngục trở về.

"Vãn Vãn, con lớn nhanh quá." Giọng ông ta khàn đặc. "Bố con là một thiên tài, nhưng ông ấy lại quá hèn nhát. Ông ấy thà chết chứ không muốn thấy nhân loại được tiến hóa. Còn ta, ta đã dùng chính cơ thể này để chứng minh dự án 'Tái sinh' là thành công."

Ông ta chỉ tay về phía góc phòng, nơi Khương Sanh đang bị trói. Khương Vãn định lao tới thì Trần Hoài ngăn lại: "Khoan đã. Trước khi cứu chị mình, con phải chọn. Một là cắt đứt dây đỏ này, chị con sẽ sống nhưng chất độc trong phòng này sẽ phát tán giết chết tất cả cảnh sát đang rình rập bên ngoài. Hai là để chị con chết, và bí mật về cái chết của bố mẹ con sẽ vĩnh viễn nằm dưới mồ."

Khương Vãn khựng lại. Qua tai nghe, cô nghe thấy tiếng Thẩm Ngôn Chi: "Vãn Vãn, đừng nghe hắn. Đội phá bom đang tới, câu giờ đi!"

"Bác sĩ Trần, tại sao?" Khương Vãn hét lên, nước mắt giàn giụa. "Gia đình tôi đã coi ông như người thân! Tại sao ông lại nhẫn tâm như vậy?"

"Vì khoa học cần sự hy sinh!" Trần Hoài điên cuồng cười.

Ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ trần nhà. Thẩm Ngôn Chi đu dây lao xuống như một con báo săn mồi. Anh nổ súng vào con dao trong tay Trần Hoài. Cuộc hỗn chiến nổ ra giữa những kệ trưng bày y học cổ.

Thẩm Ngôn Chi dù vết thương cũ đang rách ra, máu thấm đỏ áo sơ mi nhưng anh vẫn áp đảo được kẻ điên loạn kia bằng kỹ năng chiến đấu đỉnh cao. Anh kẹp cổ Trần Hoài, ép ông ta xuống sàn: "Kết thúc rồi, Trần Hoài!"

Nhưng Trần Hoài lại cười một cách quái dị: "Kết thúc? Không, đây chỉ là sự khởi đầu. Ngươi nghĩ ta là kẻ đứng đầu sao? Ta chỉ là một kẻ thất bại đang cố sửa sai mà thôi. Chủ nhân thật sự của 'Nhãn Sát'... vẫn đang ở ngay bên cạnh các người."

Đùng!

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, khói trắng bao trùm căn phòng. Khi khói tan đi, Trần Hoài đã tự sát bằng một viên thuốc giấu trong miệng. Khương Sanh được giải cứu, nhưng cô ấy hoàn toàn hôn mê, không có phản ứng với thực tế.

Thẩm Ngôn Chi quỵ xuống vì kiệt sức. Khương Vãn lao đến ôm lấy anh. Giữa đống đổ nát, họ nhận ra rằng vụ án này giống như một củ hành tây, mỗi khi bóc được một lớp, sự thật bên trong lại càng cay đắng và đáng sợ hơn.

Kẻ đứng sau Trần Hoài là ai? Và tại sao Khương Sanh lại rơi vào tình trạng sống mòn như vậy?