Cái tên Trần Hoài như một quả bom dội vào tâm trí Khương Vãn. Trong ký ức tuổi thơ của cô, bác sĩ Trần là một người đàn ông đeo kính gọng vàng, tính tình hiền lành, thường xuyên đem kẹo đến cho chị em cô. Ông ta là bạn thân của bố cô, và theo báo cáo của cảnh sát năm đó, ông ta đã chết trong vụ cháy phòng thí nghiệm cùng với bố mẹ cô.
"Không thể nào." Khương Vãn lắc đầu. "Chính mắt em đã thấy đám tang của ông ấy. Tro cốt đã được an táng tại nghĩa trang phía Bắc."
Thẩm Ngôn Chi ra hiệu cho Tiểu Lưu đưa tập hồ sơ. Anh lật từng trang, ánh mắt sắc lẹm: "Trong nghề cảnh sát, không có gì là không thể. Nếu hung thủ là Trần Hoài, hoặc kẻ tự xưng là Trần Hoài, thì hắn không chỉ muốn trả thù mà còn muốn hoàn thành một dự án y học điên rồ nào đó. Vãn Vãn, em có nhớ bố em từng nhắc đến dự án 'Tái sinh' không?"
Khương Vãn suy nghĩ hồi lâu rồi gật đầu: "Em nhớ đó là một nghiên cứu về phục hồi tế bào thần kinh bằng cách cấy ghép mô sống. Bố em từng phản đối vì nó vi phạm đạo đức y sinh. Có lẽ đó là lý do vụ cháy xảy ra."
Cuộc trò chuyện bị cắt ngang khi tivi trong phòng bệnh tự động bật lên. Màn hình nhiễu sóng một lúc rồi hiện lên hình ảnh một căn phòng tối tăm. Ở giữa phòng là một cô gái trẻ bị trói vào ghế, gương mặt cô ấy bị che khuất bởi một chiếc mặt nạ trà hoa trắng.
"Nhìn kỹ đi, Vãn Vãn." Một giọng nói méo mó phát ra từ loa tivi. "Mười lăm năm, mầm non năm ấy đã lớn rồi. Ngươi muốn cứu cô ta, hay muốn bảo vệ kẻ đang nằm trên giường bệnh kia?"
Khương Vãn lao đến sát màn hình, tim cô đập loạn nhịp: "Khương Sanh? Chị phải không? Trả chị tôi lại đây!"
Kẻ lạ mặt cười lạnh lẽo: "Trò chơi chính thức bắt đầu. Địa điểm tiếp theo: Viện Bảo tàng Y học Lâm Hải. Chỉ mình Khương Vãn được đến. Nếu có một bóng dáng cảnh sát nào, quả bom dưới ghế cô ta sẽ nổ."
Màn hình vụt tắt. Khương Vãn đứng chết lặng, hơi thở dồn dập. Cô quay lại nhìn Thẩm Ngôn Chi, thấy anh đang cố tháo dây truyền dịch để bước xuống giường.
"Ngôn Chi, anh không được đi!" Cô ngăn anh lại. "Hắn nói đúng, hắn nhắm vào em. Anh đang bị thương, anh đi chỉ làm mồi cho hắn thôi."
Thẩm Ngôn Chi nắm chặt lấy cổ tay cô, ánh mắt anh hiện lên sự kiên định đến cực đoan: "Khương Vãn, anh đã mất em một lần mười năm trước. Lần này, dù có phải bò, anh cũng sẽ bò theo em. Em nghĩ anh sẽ để người phụ nữ của mình đi vào hang cọp một mình sao?"
Sự bá đạo và tình cảm mãnh liệt của anh khiến Khương Vãn nghẹn ngào. Cô biết mình không thể cản anh, và cô cũng biết, chỉ có anh mới có thể mang lại cho cô tia hy vọng trong trò chơi tử thần này.