MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Nơi Đáy Mắt AnhChương 7: LỜI HỨA DƯỚI ÁNH ĐÈN VÀNG

Ánh Sáng Nơi Đáy Mắt Anh

Chương 7: LỜI HỨA DƯỚI ÁNH ĐÈN VÀNG

553 từ · ~3 phút đọc

Bệnh viện Nhân dân số 1 Lâm Hải vào lúc nửa đêm tĩnh mịch đến lạ thường. Mùi thuốc sát trùng len lỏi trong từng ngóc ngách hành lang, thứ mùi mà Khương Vãn đã quá quen thuộc, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy nó lạnh lẽo như lúc này.

Bên trong phòng hồi sức đặc biệt, Thẩm Ngôn Chi nằm đó. Gương mặt tuấn tú vốn luôn tràn đầy sức sống và sự sắc bén giờ đây tái nhợt, hơi thở nặng nề qua mặt nạ oxy. Vết thương sau lưng anh do tấm lưới thép gây ra đã được khâu lại, nhưng sự nhiễm độc khí gas mới là điều khiến bác sĩ lo ngại nhất.

Khương Vãn không thay đồ blouse, cô vẫn mặc chiếc áo khoác dính bụi bẩn và ám mùi khói từ bến cảng. Cô ngồi bên giường bệnh, đôi bàn tay mảnh khảnh bao lấy bàn tay to lớn, chằng chịt vết chai của anh. Nước mắt cô âm thầm rơi, thấm vào ga trải giường trắng muốt.

"Thẩm Ngôn Chi... anh là đồ đại ngốc." Cô thì thầm, giọng nghẹn lại. "Ai mượn anh đỡ cho em? Ai mượn anh liều mạng như vậy?"

Ký ức về bảy năm trước ùa về. Ngày đó anh rời đi, cô đã hận anh thấu xương, cho rằng anh là kẻ bạc tình. Nhưng hôm nay, khi anh dùng cả thân mình để che chắn cho cô, mọi lớp vỏ bọc hận thù trong cô hoàn toàn tan vỡ. Anh không bao giờ giải thích, anh chỉ âm thầm thực hiện lời hứa bảo vệ cô bằng cả mạng sống.

Đến gần sáng, ngón tay Thẩm Ngôn Chi khẽ cử động. Khương Vãn giật mình, vội vàng lau nước mắt. Anh từ từ mở mắt, ánh nhìn đầu tiên là tìm kiếm bóng hình quen thuộc. Khi thấy cô vẫn an toàn ngồi đó, đôi môi khô khốc của anh khẽ mấp máy tạo thành một nụ cười nhạt.

"Đừng... khóc..." Giọng anh khàn đặc, yếu ớt như tiếng gió thoảng.

Khương Vãn vừa mừng vừa giận, cô vội rót một chút nước ấm, dùng tăm bông thấm lên môi anh: "Anh còn nói được sao? Anh có biết nếu tấm lưới đó rơi chệch mười phân nữa là trúng cột sống không?"

Thẩm Ngôn Chi không trả lời về vết thương, anh chỉ nhìn cô bằng ánh mắt thâm tình, sự chiếm hữu trong mắt anh giờ đây được thay bằng sự nhẹ nhõm: "Vãn Vãn, được bảo vệ em... là điều duy nhất anh làm đúng trong mười năm qua."

Đúng lúc đó, Tiểu Lưu bước vào, gương mặt hớt hải: "Sếp, chị dâu... à bác sĩ Khương, có kết quả giám định mảnh giấy ở kho hàng rồi. Mực dùng để viết lời nhắn đó là loại mực chuyên dụng để đánh dấu trong phòng phẫu thuật thẩm mỹ. Và dấu vân tay để lại... là của một người đã chết mười năm trước."

Khương Vãn cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Thẩm Ngôn Chi cố gắng ngồi dậy dù vết thương đang biểu tình dữ dội.

"Ai?" Anh hỏi, giọng nói đã lấy lại vẻ uy nghiêm của một đội trưởng.

"Bác sĩ Trần Hoài – cố vấn trưởng bộ phận nghiên cứu sinh học của tập đoàn Trường Thịnh năm xưa."