Bến cảng phía Đông Lâm Hải về đêm trông như một con quái vật thép khổng lồ đang ngủ say. Những chiếc container rỉ sét xếp chồng lên nhau, tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền tạo nên những âm thanh u linh.
Thẩm Ngôn Chi dẫn đầu đội đặc nhiệm, Khương Vãn đi sát phía sau anh. Anh luôn giữ khoảng cách sao cho chỉ cần cô đưa tay ra là có thể chạm vào lưng áo anh. Họng súng của anh luôn hướng về phía trước, sẵn sàng khai hỏa trước bất kỳ mối đe dọa nào.
Đột nhiên, từ sâu trong một kho hàng bỏ hoang, tiếng vĩ cầm vang lên. Bản nhạc Lullaby của Brahms – bản nhạc mà Khương Vãn thường nghe chị gái chơi trước khi đi ngủ.
"Ngôn Chi... là bản nhạc đó." Giọng Khương Vãn run rẩy.
Thẩm Ngôn Chi ra hiệu cho toàn đội tản ra bao vây, còn anh đích thân che chắn cho cô bước vào trong. Không gian kho hàng rộng lớn, ánh trăng xuyên qua những lỗ hổng trên mái tôn chiếu xuống một bục cao ở giữa phòng.
Trên bục đó, một chiếc máy hát đĩa cũ đang quay, phát ra tiếng nhạc rè rè. Bên cạnh máy hát là một hình nộm mặc váy trắng, trên đầu đội một vòng hoa trà tươi rói.
"Đừng qua đó!" Thẩm Ngôn Chi hét lớn khi thấy Khương Vãn định bước lên.
Nhưng đã quá muộn. Một tiếng "tạch" khô khốc vang lên. Cảm biến dưới chân Khương Vãn đã bị kích hoạt. Từ trên trần nhà, một tấm lưới thép đổ ập xuống, đồng thời những bình gas xung quanh bắt đầu xì hơi.
"Vãn Vãn!"
Trong khoảnh khắc sinh tử, Thẩm Ngôn Chi không hề do dự. Anh lao tới, dùng thân mình che chắn cho cô khỏi tấm lưới thép đang rơi xuống. Sức nặng của khối thép khiến anh khuỵu xuống, nhưng đôi tay anh vẫn ôm chặt lấy cô, bảo vệ cô hoàn toàn trong lồng ngực mình.
"Đừng sợ... có anh ở đây." Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở bắt đầu trở nên nặng nề vì hít phải khí gas.
"Ngôn Chi, anh đi mau! Kệ em!" Khương Vãn khóc nấc lên, cô cố sức đẩy anh ra nhưng anh vẫn bất động như một bức tường thành vững chãi nhất thế giới.
Bên ngoài, tiếng súng nổ vang trời. Đội đặc nhiệm đã nổ súng vào kẻ bắn tỉa đang ẩn nấp trên cao. Trong làn khói mờ ảo, Khương Vãn thấy một bóng người mặc áo choàng đen đứng trên ban công sắt, hắn nhìn xuống họ với một cái cúi chào đầy ngạo mạn trước khi biến mất vào bóng tối.
Khi đội cứu hộ ập vào, Thẩm Ngôn Chi đã ngất lịm vì hít quá nhiều khí độc và chấn thương lưng, nhưng đôi tay anh vẫn giữ nguyên tư thế bảo vệ cô, cứng nhắc đến mức các nhân viên cứu hộ phải rất vất vả mới gỡ ra được.
Khương Vãn nhìn người đàn ông đang được đưa lên cáng, trái tim cô như bị ai đó bóp nghẹt. Cô biết, kể từ giây phút này, cô không bao giờ có thể đẩy anh ra khỏi cuộc đời mình được nữa. Tình yêu của anh không phải là lời nói, mà là mạng sống sẵn sàng dâng hiến.
Và trong đống đổ nát của kho hàng, một mảnh giấy nhỏ bay ra từ người hình nộm: "Món quà thứ hai: Sự hy sinh của kẻ si tình"