MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Nơi Đáy Mắt AnhChương 5: MẢNH GHÉP TRONG NHÀ XÁC

Ánh Sáng Nơi Đáy Mắt Anh

Chương 5: MẢNH GHÉP TRONG NHÀ XÁC

526 từ · ~3 phút đọc

Tại Cục Cảnh sát Lâm Hải, bầu không khí căng như dây đàn. Thẩm Ngôn Chi đứng trước bàn giải phẫu, bên cạnh anh là bác sĩ pháp y trưởng Lý. Nạn nhân là người đàn ông tối qua ở bệnh viện – người vừa nhắc đến tên chị gái Khương Vãn đã đột tử một cách bí ẩn.

"Đội trưởng Thẩm, kết quả xét nghiệm độc chất cho thấy nạn nhân chết vì ngưng tim đột ngột. Một loại chất độc thần kinh mới, không màu không mùi, tan biến rất nhanh trong máu." Bác sĩ Lý lắc đầu ngán ngẩm.

Thẩm Ngôn Chi nheo mắt, anh đeo găng tay, lật bàn tay của nạn nhân lên. Dưới móng tay của người chết có một chút mẩu vụn màu xanh lục.

"Kiểm tra cái này đi. Tôi nghi ngờ đây là sơn của một loại thùng container cũ."

Đúng lúc đó, Khương Vãn xuất hiện ở cửa phòng pháp y. Cô đã thay bộ đồ blouse trắng, khí chất thanh sạch của cô dường như làm dịu đi sự âm u của nhà xác.

"Tôi có kết quả phân tích về dòng chữ trên gương đêm qua." Khương Vãn đưa cho anh một tập hồ sơ, "Đó không phải máu người hoàn toàn, mà là hỗn hợp của máu động vật và một loại màu vẽ thực phẩm. Nhưng điểm đáng chú ý là kỹ thuật viết. Người viết dùng tay trái, và lực nhấn bút rất giống với người thường xuyên cầm dao mổ."

Thẩm Ngôn Chi đón lấy hồ sơ, nhưng mắt anh lại dừng lại ở cổ tay cô – nơi có một vết bầm nhỏ do tối qua anh nắm quá chặt. Anh khẽ cau mày, cầm lấy tay cô trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp.

"Còn đau không?"

Khương Vãn đỏ mặt, vội vàng rút tay lại: "Tôi không sao. Thẩm đội trưởng, chúng ta đang thảo luận vụ án."

"Với anh, em là vụ án quan trọng nhất." Anh bình thản đáp, khiến bác sĩ Lý và các cảnh sát xung quanh phải nhìn đi chỗ khác để tránh "ăn cơm chó".

Thẩm Ngôn Chi quay lại với công việc, anh chỉ vào bản đồ thành phố: "Mẩu vụn sơn dưới móng tay nạn nhân dẫn đến bến cảng cũ phía Đông. Đó là khu vực bị bỏ hoang thuộc sở hữu của tập đoàn Trường Thịnh trước khi họ phá sản mười năm trước. Vãn Vãn, em có nhớ nơi đó không?"

Khương Vãn lục tìm trong trí nhớ: "Đó là nơi bố tôi từng làm cố vấn kỹ thuật. Ông ấy thường đưa chị em tôi đến đó chơi vào cuối tuần."

"Hung thủ đang cố tình dẫn dắt chúng ta về lại quá khứ." Thẩm Ngôn Chi siết chặt nắm đấm, "Hắn muốn chơi một trò chơi nhập vai. Hắn đóng vai kẻ phán xét, còn chúng ta là những kẻ tội đồ cần được thanh trừng."

Anh quyết định sẽ trực tiếp đến bến cảng cũ, và lần này, anh không thể để Khương Vãn ở lại một mình. Bởi vì anh biết, hung thủ muốn cô có mặt ở đó để chứng kiến màn kịch tiếp theo.