Thành phố Lâm Hải những ngày cuối năm chìm trong cái lạnh thấu xương. Tuyết bắt đầu rơi nặng hạt, phủ trắng những con đường dẫn vào biệt thự ngoại ô. Bên trong phòng làm việc, Thẩm Ngôn Chi đứng trước tấm bản đồ địa hình, đôi mắt anh đỏ ngầu vì nhiều đêm thiếu ngủ. Những sợi râu lởm chởm trên cằm càng làm tăng thêm vẻ phong trần và cương nghị.
Khương Vãn bưng một tách trà gừng nóng bước vào, cô nhẹ nhàng đặt lên bàn rồi vòng tay ôm lấy thắt lưng anh từ phía sau. Tấm lưng của anh rộng lớn và ấm áp, là nơi duy nhất cô cảm thấy mình không bị vỡ vụn trước những áp lực kinh hoàng.
"Ngôn Chi, anh đã đứng đây ba tiếng rồi. Nghỉ một lát đi."
Thẩm Ngôn Chi xoay người lại, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, đặt một nụ hôn nhẹ vào lòng bàn tay: "Vãn Vãn, hắn nói đêm giao thừa sẽ hành động. Anh đã rà soát toàn bộ khu vực này, nhưng có một điều anh lo lắng. Hắn không nhắm vào anh, hắn nhắm vào em và chị gái. Sự bảo vệ của anh đôi khi chính là cái bẫy mà hắn muốn chúng ta tự chui vào."
Khương Vãn nhìn vào mắt anh, ánh mắt cô kiên định lạ thường: "Vậy thì chúng ta đừng làm con mồi nữa. Hãy làm thợ săn. Em sẽ dùng bản thân mình làm mồi nhử để dẫn hắn ra khỏi bóng tối."
"Không bao giờ!" Thẩm Ngôn Chi gắt lên, bàn tay anh siết chặt vai cô. "Anh không bao giờ đem em ra làm trò đùa với tử thần."
"Nhưng nếu cứ trốn tránh, chúng ta sẽ mất tất cả!" Khương Vãn hét lên, nước mắt giàn giụa. "Chị em đang chết dần, sự thật về bố mẹ em đang bị xóa sạch. Ngôn Chi, em tin anh. Em biết anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì."
Nhìn vào đôi mắt đẫm lệ nhưng đầy quyết tâm của người phụ nữ mình yêu, Thẩm Ngôn Chi thấy tim mình thắt lại. Anh kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. Sau một hồi im lặng thật dài, anh khẽ gật đầu, giọng nói khàn đặc: "Được, nhưng em phải mang theo thiết bị định vị và áo chống đạn li ti này. Nếu có bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào, anh sẽ nổ súng ngay lập tức, bất chấp tất cả."
Kế hoạch được lập ra. Họ sẽ giả vờ đưa Khương Sanh đến một cơ sở y tế bí mật để điều trị ADN, thực chất là một cái bẫy được giăng sẵn tại một nhà máy dược phẩm bỏ hoang của tập đoàn Trường Thịnh cũ. Đêm đó, Thẩm Ngôn Chi không ngủ. Anh ngồi lau súng bên cạnh giường cô, thỉnh thoảng lại nhìn bóng dáng cô đang say ngủ dưới ánh trăng. Với anh, đây không chỉ là một vụ án, mà là canh bạc định mệnh của cuộc đời mình.