Giao thừa đến. Tiếng pháo hoa nổ vang từ phía trung tâm thành phố vọng về, nhưng ở khu nhà máy dược phẩm phía Bắc, không gian tĩnh lặng đến rợn người.
Chiếc xe cứu thương chở Khương Vãn và hình nộm đóng giả Khương Sanh từ từ tiến vào khu vực bãi đỗ. Thẩm Ngôn Chi và đội đặc nhiệm đã ẩn nấp ở những vị trí chiến lược, quan sát qua kính hồng ngoại. Khương Vãn bước xuống xe, cô mặc chiếc áo khoác trắng, mái tóc buộc cao, trông thanh khiết như một bông hoa trà giữa đống đổ nát.
"Tôi đã đến theo đúng hẹn. Lâm tổng, ông ra mặt được rồi chứ?" Khương Vãn cất tiếng, giọng cô vang vọng giữa những bức tường bê tông.
Từ trong bóng tối, tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên. Một người đàn ông trung niên bước ra, mái tóc chải chuốt gọn gàng, gương mặt hiền từ thường ngày giờ đây thay bằng một nụ cười đắc ý. Đó chính là Lâm Đại Hùng – người mà Thẩm Ngôn Chi gọi là chú Lâm.
"Thông minh lắm, Vãn Vãn. Quả nhiên là con gái của Khương giáo sư." Lâm Đại Hùng thong thả bước tới, phía sau ông ta là bốn kẻ mặc áo đen cầm súng. "Ta luôn thích những đứa trẻ thông minh. Tiếc là bố con lại quá bảo thủ, ông ấy thà để công trình nghiên cứu vĩ đại nhất nhân loại mục nát còn hơn là giao nó cho ta."
Khương Vãn nắm chặt bàn tay, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay để giữ bình tĩnh: "Vì khoa học hay vì lòng tham không đáy của ông? Ông đã biến chị tôi thành một thứ không ra người không ra quỷ suốt mười lăm năm qua!"
"Đó là sự hy sinh cần thiết!" Lâm Đại Hùng gào lên, đôi mắt ông ta lộ rõ vẻ điên cuồng. "Máu của chị con chứa kháng thể có thể chữa bách bệnh, kể cả ung thư. Ta sẽ trở thành chúa tể của ngành y dược toàn cầu! Nào, đưa con bé kia cho ta, ta sẽ cho con và thằng nhóc họ Thẩm kia một con đường sống."
Qua tai nghe ẩn trong tóc, Khương Vãn nghe thấy giọng Thẩm Ngôn Chi: "Vãn Vãn, lùi lại ba bước. Ngay bây giờ!"
Khương Vãn lập tức lùi lại. Đùng! Một quả lựu đạn khói nổ tung giữa Lâm Đại Hùng và cô. Cùng lúc đó, tiếng súng tỉ xạ vang lên, hạ gục hai tên vệ sĩ của Lâm Đại Hùng. Thẩm Ngôn Chi lao ra từ phía sau một thùng container, họng súng hướng thẳng về phía Lâm Đại Hùng.
"Chú Lâm, dừng tay lại đi. Mọi bằng chứng về việc ông rửa tiền và giết người đã được tôi gửi về cục từ một giờ trước."
Lâm Đại Hùng không hề tỏ ra sợ hãi, ông ta cười khẩy, tay lấy ra một chiếc điều khiển từ xa: "Thẩm Ngôn Chi, ngươi vẫn còn non lắm. Ngươi nghĩ ta đến đây mà không có sự chuẩn bị sao? Nhìn vào cái xe cứu thương kia đi."
Thẩm Ngôn Chi nhìn lại chiếc xe cứu thương, trái tim anh như ngừng đập. Trên nóc xe, một bộ đếm ngược màu đỏ đang nhẩy số: 00:30.
"Bên trong không phải chị gái em, nhưng nó đủ sức thổi bay cả cái nhà máy này." Lâm Đại Hùng cười lớn. "Chọn đi, bắt ta hay cứu người phụ nữ của ngươi?"