"Vãn Vãn, chạy mau!" Thẩm Ngôn Chi hét lớn. Anh không hề do dự, lao thẳng về phía chiếc xe cứu thương thay vì đuổi theo Lâm Đại Hùng.
Khương Vãn bàng hoàng, cô định chạy về phía anh nhưng một tên vệ sĩ còn sống sót đã lao đến giữ chặt cô lại. Thẩm Ngôn Chi vừa chạy vừa nổ súng hạ gục tên vệ sĩ, anh nhào đến ôm lấy Khương Vãn, dùng sức mạnh của mình đẩy cô văng ra xa, lăn xuống một cái hố bảo trì máy móc ngay gần đó.
Ngay khoảnh khắc đó, tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Chiếc xe cứu thương biến thành một quả cầu lửa khổng lồ. Sức ép từ vụ nổ hất văng mọi thứ xung quanh. Khương Vãn bị va đập mạnh vào thành hố, tai cô ù đi, tầm nhìn nhòe đi vì khói bụi.
"Ngôn Chi! Ngôn Chi!" Cô gào thét trong tuyệt vọng, bò ra khỏi hố.
Giữa biển lửa rừng rực, cô thấy Thẩm Ngôn Chi nằm bất động trên nền đất, chiếc áo sơ mi của anh đã bị rách nát, máu chảy ròng ròng từ cánh tay. Cô bò đến bên anh, run rẩy chạm vào hơi thở của anh. May mắn thay, anh vẫn còn thở, dù rất yếu.
Đội đặc nhiệm lúc này đã bao vây toàn bộ hiện trường. Lâm Đại Hùng trong lúc chạy trốn đã bị xe cảnh sát chặn lại. Ông ta điên cuồng chống trả nhưng cuối cùng cũng bị khuất phục.
Dưới bầu trời đêm giao thừa, những bông tuyết rơi xuống, tan chảy trên những vệt máu nóng hổi. Khương Vãn ôm đầu Thẩm Ngôn Chi đặt lên đùi mình, cô dùng những kỹ năng sơ cứu chuyên nghiệp nhất để cầm máu cho anh. Nước mắt cô rơi lã chã, hòa cùng vết máu trên mặt anh.
"Đồ ngốc... sao anh luôn chọn cách này..." Cô khóc nức nở.
Thẩm Ngôn Chi từ từ hé mắt, nhìn thấy gương mặt lem luốc khói bụi của cô, anh khẽ mỉm cười, đôi bàn tay đầy máu vẫn cố gắng đưa lên lau nước mắt cho cô: "Anh đã nói rồi... anh sẽ chống đỡ trời sập cho em mà... Vãn Vãn, đừng khóc... xấu lắm..."
Xe cấp cứu đến, cả hai được đưa đi trong sự bảo vệ nghiêm ngặt. Lâm Đại Hùng đã bị bắt, tổ chức "Nhãn Sát" coi như bị triệt hạ một nửa. Tuy nhiên, khi nhìn vào đống đổ nát của nhà máy, Khương Vãn cảm thấy một nỗi bất an lạ kỳ. Lâm Đại Hùng tuy là kẻ chủ mưu, nhưng thái độ của ông ta trước khi bị bắt lại quá đỗi bình tĩnh, như thể ông ta vẫn còn một quân bài tẩy chưa lật.
Và quả thực, tại phòng lấy lời khai, Lâm Đại Hùng chỉ nói một câu duy nhất với viên cảnh sát: "Các ngươi bắt được ta, nhưng các ngươi đã bao giờ tự hỏi, ai là người đã cung cấp hóa chất cho bố của Khương Vãn cách đây mười lăm năm chưa? Kẻ đó mới là con quỷ thực sự."
Câu chuyện về quá khứ vẫn chưa kết thúc, và một nhân vật bí ẩn khác bắt đầu lộ diện từ những lời khai đầy ẩn ý của kẻ bại trận.