Những cơn gió đầu thu thổi qua khung cửa sổ lớp học, mang theo mùi mực in và hương hoa sữa thoang thoảng. Nữ chính, Lâm Thiên Ý, cúi đầu chăm chú với quyển sách dày cộp trước mặt, tay trái ghi chú cẩn thận, tay phải cầm bút nhấp nhổm theo nhịp. Với cô, mọi chuyện trong trường đại học đều gói gọn trong từng dòng chữ, từng con số, từng lý thuyết, thế giới ngoài kia chỉ là thứ nền cho những tri thức cô khao khát.
“Cô Lâm, cô có thể trả lời câu hỏi này không?” Giọng thầy giáo vang lên, làm Thiên Ý giật mình. Cô hốt hoảng, bối rối tìm câu trả lời, nhưng ánh mắt của cả lớp đổ dồn về phía cô, khiến cô cảm thấy như một đèn pha soi thẳng vào mình. Cô hắng giọng, trả lời nửa vời, và thầy giáo gật nhẹ, nhưng không quên nhấn mạnh: “Cần cố gắng hơn nữa.”
Cô ngồi thụp xuống, vừa thở dài vừa thu dọn sách vở, chẳng hay rằng ngay bên cạnh, một cặp mắt đang quan sát mình một cách cực kỳ… khó chịu.
Đó là Trình Hạo, sinh viên năm cuối, học bá nổi danh của trường, lạnh lùng, điềm tĩnh, và hiếm khi nở nụ cười. Anh ta đang dựa vào thành cửa sổ, ánh mắt sắc như dao cạo, nhìn cô với vẻ khó hiểu xen lẫn bực bội.
“Cô Lâm Thiên Ý… cứ mỗi lần cô lên bảng là cả lớp phải nhăn mặt,” Trình Hạo thầm nghĩ, nhưng không hề nói ra. Trong mắt anh, cô vừa phiền vừa gây tò mò, kiểu con người lúc nào cũng chăm chỉ đến mức hơi… cực đoan.
Thiên Ý thu dọn sách xong, bước ra ngoài hành lang. Bước chân cô vội vã, cố gắng tránh ánh mắt Trình Hạo, nhưng không may, cô va phải anh ngay trước cửa thư viện.
“Xin lỗi…” cô nói, giọng hơi run, nhưng Trình Hạo chỉ khẽ nhíu mày, cúi xuống nhìn cô với ánh mắt sắc lạnh.
“Cô đi kiểu gì vậy, như muốn… đâm người khác à?” Anh nói, giọng trầm nhưng mang một sắc thái châm chọc.
Thiên Ý đỏ mặt, lúng túng lùi lại: “Tôi… tôi không cố ý…”
“Vậy lần sau nhớ đi thẳng, đừng để người khác phải né.” Anh cất bước, bỏ lại cô đứng ngây ra giữa hành lang.
Đó là lần đầu tiên, nhưng không phải là lần cuối cùng họ va chạm. Thật ra, Trình Hạo không hề ghét cô; chỉ là bản thân anh ta không quen những người quá nhiệt tình, quá chăm chỉ và đôi khi quá… bướng bỉnh như Thiên Ý.
Chiều xuống, ánh nắng rực rỡ xuyên qua cửa kính, tạo nên những dải sáng lung linh trên sàn nhà. Thiên Ý đang đi bộ về ký túc xá, tay cầm túi xách và sách, bỗng nhiên… một vụ va chạm khác xảy ra. Một chiếc xe đạp lao vun vút, trượt bánh trên đá sỏi, suýt nữa va vào cô. Thiên Ý giật mình, ngã người về phía trước, và không ngờ, Trình Hạo lại xuất hiện, đỡ cô kịp lúc.
“Cẩn thận!” Anh hét lên, giọng nghiêm nghị. Ánh mắt chăm chú nhìn cô khiến Thiên Ý cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
“Cảm… cảm ơn anh,” cô lắp bắp, vừa đứng dậy vừa lau bụi trên quần áo.
“Cô đi kiểu gì mà luôn gặp nguy hiểm nhỉ?” Anh thở dài, vẻ mặt như muốn cằn nhằn, nhưng ánh mắt lén lút lại ánh lên vẻ quan tâm.
Thiên Ý hắng giọng, vừa muốn nói gì đó thì… “Rầm!” Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía cổng trường. Cả hai quay lại, thấy khói bụi bốc lên, tiếng người la hét xôn xao.
Trời đất như quay cuồng. Cô cảm thấy tay mình bị kéo mạnh, chân muốn đứng nhưng không vững. Trình Hạo ôm cô, một tay giữ chặt eo, tay kia che chắn cho cô khỏi va vào những mảnh vỡ từ vụ nổ.
Khi mở mắt ra, họ không còn ở trường nữa. Thay vào đó là một cánh rừng rậm rạp, ánh sáng lờ mờ chiếu qua tán lá, tiếng chim kêu vang vọng. Thiên Ý hít một hơi thật sâu, cảm giác khó thở xen lẫn sợ hãi. Trình Hạo cũng nhìn quanh, vẻ mặt lạnh lùng giờ đây pha chút… bối rối.
“Chúng ta… ở đâu?” Thiên Ý hỏi, giọng run run.
“Không biết… nhưng chắc chắn không phải nơi này,” Trình Hạo trả lời, giọng vẫn bình tĩnh nhưng hơi khẽ run.
Thiên Ý bước thử một bước, cảm giác mặt đất lạ lẫm, mềm mại và ẩm ướt. Cô nhìn quanh, thấy những con thú lạ nhảy qua cành cây, vài loài chim lạ lùng kêu lên như báo hiệu điều gì.
“Chúng ta phải tìm cách sống sót trước đã,” Trình Hạo nói. Anh kéo tay cô, đi về phía một con suối gần đó.
Thiên Ý nhíu mày, mắt nhìn anh, vừa bực bội vừa lo lắng: “Tại sao tôi lại cứ gặp chuyện kỳ quặc mỗi khi anh ở bên…”
Trình Hạo nhíu mày, cười khẽ, nhưng không đáp lời. Ánh mắt anh vừa lạnh lùng vừa có vẻ… thích thú khó tả.
Họ bước theo con suối, bắt đầu học cách tìm thức ăn, nhận ra thế giới này hoàn toàn khác với tưởng tượng: có hoa trái lạ, nước suối trong vắt, nhưng rừng sâu luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Thiên Ý phát hiện mình có thể sử dụng kiến thức hiện đại để làm những vật dụng tạm thời, nấu ăn, lọc nước… Trình Hạo nhìn cô, hơi ngạc nhiên nhưng không nói ra, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt bắt đầu thay đổi.
“Cô… thật ra cũng có ích,” anh thốt lên, giọng thấp nhưng đủ để cô nghe thấy.
Thiên Ý đỏ mặt, cắn môi, không biết nên bực hay vui: “Ít ra cũng đừng quá khen…”
Họ cùng nhau trải qua buổi tối đầu tiên trong rừng, dựng lều tạm, đốt lửa, giữ nhau ấm. Khi đêm xuống, ánh trăng soi chiếu qua tán cây, phản chiếu lên khuôn mặt hai người, làm không khí vừa hồi hộp vừa… lạ kỳ thân thuộc.
Trong lòng Thiên Ý, cảm giác vừa sợ hãi vừa hứng thú trộn lẫn. Cô chưa từng nghĩ sẽ gặp một người như Trình Hạo trong hoàn cảnh này: vừa ghét vừa… cần.
Trình Hạo ngồi bên lửa, lặng lẽ quan sát cô, ánh mắt đầy suy tư. Lần đầu tiên, anh thấy cô không còn là một cô gái bướng bỉnh trong lớp học, mà là đồng hành sống còn, mạnh mẽ và thông minh, khiến anh… muốn bảo vệ.
“Ngày mai, chúng ta phải đi sâu vào rừng, tìm manh mối để hiểu nơi này,” anh nói, giọng nghiêm nghị.
Thiên Ý gật đầu, mắt lấp lánh ánh lửa, lòng dấy lên quyết tâm: dù thế nào, cô cũng sẽ sống sót, cùng Trình Hạo khám phá bí ẩn của thế giới này… và… không biết từ khi nào, trái tim cô bắt đầu nhảy loạn trước anh.
Những cơn gió đêm rừng thổi qua, mang theo hương lá cây và một cảm giác kỳ lạ. Cuộc sống hiện đại tưởng chừng an toàn giờ đã biến mất, nhường chỗ cho thử thách, bí ẩn, và một mối quan hệ… vừa ghét vừa yêu.
Và đó là bắt đầu của cuộc hành trình không ngờ, nơi hai con người hoàn toàn trái ngược buộc phải đồng hành, đối mặt với hiểm nguy, và… khám phá những cảm xúc chưa từng trải qua.