Sáng sớm, những tia nắng yếu ớt xuyên qua tán lá dày đặc, chiếu xuống mặt đất rêu ẩm ướt. Lâm Thiên Ý tỉnh dậy, cảm giác cơ thể mỏi nhừ sau một đêm ngủ trên mặt đất. Cô nhíu mày, cúi xuống nhìn Trình Hạo – người đang ngủ cuộn tròn cạnh lửa, vẻ mặt vẫn lạnh lùng ngay cả khi mắt nhắm nghiền.
“Anh ta thật sự… không biết ngủ thoải mái là gì sao?” Thiên Ý tự nhủ, lặng lẽ rút từ túi sách cô giữ trong lòng mang theo vài vật dụng nhỏ. May mắn, trước khi bị kéo đến thế giới này, cô đã kịp nhét vào túi một ít dao, dây thừng, và một cuốn sổ tay nhỏ.
Cô thở dài, nhìn khung cảnh xung quanh. Rừng rậm xanh mướt, nhưng vẫn đầy âm thanh lạ lùng: tiếng chim kêu, tiếng lá cây xào xạc, và đôi lúc là tiếng động mạnh như vật gì chạy qua. Cảm giác vừa hồi hộp vừa tò mò khiến cô không thể giấu được sự thích thú xen lẫn lo sợ.
“Chúng ta phải tìm nước và thức ăn ngay,” cô nói nhỏ, tự nhủ phải cố gắng bình tĩnh.
Ngay lúc đó, Trình Hạo mở mắt, nhìn cô với ánh mắt sắc như dao. “Sao cô tỉnh sớm vậy? Định đi lang thang một mình sao?” Anh hỏi, giọng trầm và vẫn giữ vẻ khó chịu thường thấy.
Thiên Ý nhún vai, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tôi muốn kiểm tra khu vực xung quanh. Ít nhất cũng phải biết chúng ta đang đối mặt với cái gì, đúng không?”
Anh im lặng một lúc, rồi đứng dậy, ánh mắt quét qua rừng rậm. “Cẩn thận.”
Cả hai cùng nhau đi dọc theo con suối, nước trong veo chảy róc rách. Thiên Ý quan sát kỹ, lấy tay thử chạm nước – lạnh và dễ chịu. Cô quay sang Trình Hạo, nhoẻn miệng cười: “Chúng ta may mắn còn nước sạch.”
Anh khẽ nhíu mày, nhưng không phủ nhận. “May mắn… nhưng không đảm bảo an toàn.”
Cô cười khẽ, vừa đi vừa quan sát xung quanh. Không gian rừng thật sự khác lạ so với bất kỳ gì cô từng thấy. Những cây cổ thụ cao đến mức ánh sáng mặt trời chỉ lọt qua từng khe lá nhỏ, những dây leo quấn quanh thân cây tạo thành mê cung tự nhiên, và những loài hoa, quả kỳ lạ mọc rải rác, có mùi thơm dịu.
“Chúng ta cần thu thập thực phẩm,” cô nói, nhặt một vài quả nhỏ mọc ven đường. Thử nếm một quả, cô nhăn mặt: “Ngọt… nhưng hơi chua. Ăn chắc vẫn sống được.”
Trình Hạo nhìn cô, đôi mắt lóe lên vẻ nghi ngờ. “Cô biết đó là ăn được sao? Hay là thử mạo hiểm mạng sống của mình?”
Thiên Ý trợn mắt, nửa bực bội, nửa hài hước: “Anh định tự đi tìm hả? Tôi biết, tôi là sinh viên y khoa, ít nhất tôi còn hiểu sinh tồn cơ bản!”
Anh khẽ cười, nhưng là nụ cười rất hiếm khi xuất hiện: “Thôi, cô thì cứ thử, tôi sẽ theo dõi.”
Họ tiến sâu vào rừng, tìm thêm những loại thực vật ăn được, nhưng đồng thời phải đối mặt với vài loài động vật nhỏ – một con sóc khổng lồ nhảy từ cành cây, khiến Thiên Ý giật mình và té ngã thẳng vào bụi cây.
“Ôi trời! Anh có thấy không? Con sóc to như vậy mà…” cô nói, tay lau bụi trên quần.
Trình Hạo nhìn cô, không nhịn được, bật cười khẽ: “Cô thật sự quá… sợ hãi những thứ bình thường.”
Thiên Ý đỏ mặt, đáp trả: “Bình thường? Anh mà gặp chắc cũng la hét dữ lắm đấy!”
Anh dừng lại, ánh mắt nhìn cô nghiêm nghị nhưng không hề giận: “Tôi thì khác, tôi biết kiểm soát cảm xúc.”
Cô trợn mắt, cảm giác vừa bực vừa thích thú: sao một người vừa lạnh lùng vừa… khiến tim cô dường như đập nhanh đến vậy?
Buổi trưa, họ dựng tạm một chỗ nghỉ bên bờ suối, nướng vài quả đã thu thập được trên lửa nhỏ. Khói bốc lên nghi ngút, mùi thơm tỏa ra giữa không gian rừng yên tĩnh.
“Đừng nghĩ tôi sẽ để cô đi đâu một mình,” Trình Hạo nói, tay quấn quanh củi, chuẩn bị lửa. “Ở đây nguy hiểm hơn tưởng tượng nhiều.”
Thiên Ý thở dài, tự nhủ phải chấp nhận: dù thích hay ghét, cô vẫn cần anh. Cô ngồi xuống bên lửa, ngắm Trình Hạo chăm chú vào công việc, nhận ra rằng ánh mắt anh vừa nghiêm nghị vừa có chút mềm mại khi nhìn cô.
Buổi chiều, họ tiếp tục di chuyển, khám phá vùng rừng sâu hơn. Thiên Ý phát hiện vài loài côn trùng kỳ lạ, một số cây dường như có tác dụng chữa bệnh. Cô thử sử dụng kiến thức y học cơ bản để lọc nước và nhận ra mình có thể tạo ra một vật dụng sơ cứu tạm thời từ những vật liệu rừng.
Trình Hạo nhìn cô, ánh mắt pha chút ngạc nhiên: “Cô… thông minh hơn tôi nghĩ.”
Thiên Ý nhún vai, giọng vừa khiêm tốn vừa kiêu ngạo: “Đừng tưởng tôi chỉ là cô gái bướng bỉnh, tôi còn biết cách sống sót cơ mà.”
Anh cười khẽ, kéo cô đứng lên: “Ngày mai chúng ta phải đi sâu hơn vào rừng. Cô chuẩn bị tinh thần.”
Thiên Ý gật đầu, cảm giác vừa lo lắng vừa hứng thú. Một phần cô muốn khám phá thế giới này, một phần cô… không muốn rời xa Trình Hạo.
Khi đêm xuống, hai người dựng lều tạm, đốt lửa giữ ấm. Thiên Ý nhìn lửa bập bùng, nhớ lại cuộc sống hiện đại: máy tính, wifi, quán cà phê… tất cả giờ chỉ còn là ký ức xa xôi. Nhưng cùng Trình Hạo, cô cảm nhận được một thứ cảm giác mới lạ: vừa hồi hộp, vừa an toàn.
“Cô ổn chứ?” Trình Hạo hỏi, giọng trầm, ánh mắt chăm chú.
Thiên Ý gật đầu, mỉm cười: “Ổn… nhưng anh đừng nghĩ tôi sẽ dễ dàng sợ hãi đâu.”
Anh nhíu mày, nhìn cô, rồi nói khẽ: “Tôi biết. Tôi chỉ muốn chắc chắn cô sống sót.”
Cô đỏ mặt, cúi xuống. Trong lòng, cảm giác vừa bực bội vừa hạnh phúc xen lẫn. Hai con người trái ngược, một lạnh lùng, một bướng bỉnh, giờ đây cùng nhau sống trong thế giới lạ lùng, phải học cách tin tưởng, hợp tác và… dần nhận ra những cảm xúc chưa từng trải qua.
Buổi tối tĩnh mịch, tiếng suối róc rách, tiếng côn trùng râm ran, ánh lửa bập bùng, khiến cả hai chìm vào suy nghĩ riêng. Thiên Ý cảm nhận tim mình đập nhanh mỗi khi nhìn Trình Hạo, còn anh, lần đầu tiên, thấy bản thân không chỉ muốn bảo vệ cô vì sinh tồn mà còn vì… cảm xúc khó tả.
Và như vậy, ngày đầu tiên sinh tồn trong rừng kết thúc. Họ biết rằng, ngày mai sẽ còn thử thách lớn hơn, nhưng đồng thời, một mối quan hệ vừa ghét vừa yêu đang âm thầm hình thành. Một hành trình khám phá, sinh tồn, và tình cảm… chính thức bắt đầu.