Buổi sáng thứ hai trong rừng, không khí mát lành nhưng ẩm ướt, ánh sáng mặt trời xuyên qua tán lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên mặt đất. Lâm Thiên Ý thức dậy, lắng nghe âm thanh rừng rậm: tiếng chim hót, tiếng lá cây xào xạc và đôi lúc là những âm thanh khó đoán phía xa. Cô ngồi dậy, nhìn Trình Hạo vẫn đang nằm cuộn tròn bên lửa tàn. Một phần cô thấy bực bội vì anh ngủ quá lâu, nhưng phần lớn, trái tim cô lại đập nhanh khi nghĩ về vẻ mặt điềm tĩnh và lạnh lùng của anh.
“Thức dậy thôi, Trình Hạo. Hôm nay chúng ta phải đi sâu hơn vào rừng để tìm thức ăn và nước uống,” cô nói khẽ, vừa lúng túng vừa quyết tâm.
Trình Hạo mở mắt, ánh nhìn sắc bén quét qua cô: “Cô định đi một mình à?”
Thiên Ý cười khẽ, lắc đầu: “Không, nhưng tôi muốn anh đừng lo quá.”
Anh đứng dậy, thở dài: “Cô không hiểu đâu. Ở đây, một sai lầm thôi cũng có thể chết.”
Họ thu dọn lều tạm, đốt thêm lửa nhỏ và bắt đầu di chuyển theo con suối. Dù đã quen với rừng hôm qua, nhưng hôm nay họ đi sâu hơn, môi trường trở nên rậm rạp và khó đi. Mỗi bước đi, Thiên Ý đều phải nhấc chân cẩn thận để không vướng dây leo hay vấp đá.
“Nhìn này, có thể thu hoạch được vài loại quả và lá ăn được,” cô nói, nhặt một vài quả mọc rải rác. Thử nếm, cô nhăn mặt: “Ngọt… hơi chua… nhưng sống được.”
Trình Hạo nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị: “Đừng ăn lung tung, cô chưa biết quả nào có độc.”
Thiên Ý trợn mắt: “Anh không phải lo, tôi biết mình đang làm gì.”
Bước đi thêm một đoạn, họ nghe thấy tiếng gầm gừ phát ra từ phía bụi rậm. Một con thú khổng lồ, giống như sói rừng nhưng to gấp nhiều lần bình thường, xuất hiện. Lông nó xám đen, mắt đỏ rực, vẻ hung dữ đến mức ngay cả Trình Hạo cũng phải dừng bước, tay siết chặt cây gậy tạm dựng.
“Đứng yên!” anh nói, giọng trầm mà nghiêm nghị.
Thiên Ý đứng cứng, tim đập mạnh. “Anh… anh định làm gì?”
“Cô đứng yên và lắng nghe tôi.” Trình Hạo nắm lấy tay cô, kéo cô lùi về phía sau. Con thú gầm lên, đôi mắt đỏ chói soi thẳng vào họ.
Thiên Ý cắn môi, cảm giác sợ hãi trộn lẫn hồi hộp. Cô chưa từng thấy một sinh vật nào như vậy, to lớn, hung dữ và nguy hiểm.
Trình Hạo quan sát một hồi, nhanh chóng ném một cành cây khô ra phía con thú. Tiếng va chạm kêu vang, con vật hơi rụt lại, nhưng không bỏ đi. Anh kéo Thiên Ý lùi ra xa, đồng thời lẩm bẩm: “Phải tìm chỗ cao… leo lên cây.”
Thiên Ý ngạc nhiên: “Leo cây? Tôi có thể làm không?”
Anh nheo mắt, giọng lạnh: “Không còn cách nào khác. Tin tôi đi.”
Cả hai phối hợp nhịp nhàng, Trình Hạo đỡ Thiên Ý lên một cành cây thấp, rồi nhanh chóng leo theo. Từ trên cây, họ quan sát con thú phía dưới, hơi thở gấp gáp. Thiên Ý thấy tim mình đập mạnh, vừa sợ vừa lo lắng cho cả hai.
“Anh… anh luôn bình tĩnh như vậy sao?” cô hỏi, giọng run.
Trình Hạo thở dài, ánh mắt nhìn cô: “Cô nên học cách bình tĩnh. Ở đây, cảm xúc yếu đuối sẽ giết cô trước khi con vật này làm.”
Thiên Ý nhíu mày, vừa bực vừa cảm thấy anh thật sự mạnh mẽ. “Anh thật… phiền phức, nhưng mà… sao tôi lại cảm thấy… yên tâm khi có anh bên cạnh?”
Anh không trả lời, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt trầm lắng, nhưng không rời mắt khỏi con thú. Một lúc sau, con vật gầm lên rồi lùi lại, biến mất vào rừng. Thiên Ý thở phào, vừa mệt vừa hồi hộp.
“Xong… may quá,” cô thốt lên, còn tim đập thình thịch.
Trình Hạo nhún vai, giọng vẫn bình tĩnh nhưng có chút… nể: “Cô chưa tệ lắm, ít ra còn giữ được bình tĩnh.”
Cô đỏ mặt, bực bội: “Anh… anh mà khen tôi một lần nữa, tôi sẽ đánh anh đấy!”
Anh cười khẽ, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt dường như mềm mại hơn: “Được, tôi sẽ không khen nữa… nhưng tôi biết cô giỏi hơn mình tưởng.”
Họ tiếp tục đi sâu hơn vào rừng. Thiên Ý bắt đầu để ý đến những chi tiết nhỏ: các loại thực vật có thể ăn được, cách nhận biết nước sạch, và thậm chí thử chế tạo một cái bẫy nhỏ để bắt thú nhỏ làm thức ăn. Trình Hạo quan sát, đôi khi nhắc nhở, đôi khi lặng im, ánh mắt đầy tò mò nhưng vẫn giữ vẻ lãnh đạm.
Buổi trưa, họ nghỉ bên một tảng đá lớn, ăn vài quả và uống nước suối. Thiên Ý bắt đầu trò chuyện với Trình Hạo nhiều hơn, hỏi về cảm giác anh khi ở nơi này, về những kỹ năng sinh tồn cơ bản. Anh trả lời ngắn gọn, nhưng trong từng câu chữ, cô cảm nhận được sự quan tâm âm thầm.
“Anh… sao anh không kể tôi nghe về bản thân anh?” cô hỏi.
Anh nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu sắc: “Có gì để kể đâu? Quan trọng là chúng ta phải sống sót.”
Thiên Ý nhún vai, vừa bực vừa thích thú: “Anh thật khó hiểu… vừa lạnh lùng vừa… khiến người khác muốn nghe.”
Trời bắt đầu chuyển chiều, ánh sáng yếu dần. Họ dựng lều tạm, chuẩn bị lửa và thức ăn. Thiên Ý thấy mình ngày càng dựa vào Trình Hạo nhiều hơn, dù trước đây từng ghét sự lạnh lùng và kiêu ngạo của anh.
Đêm đến, gió rừng thổi qua, mang theo mùi lá cây và đất ẩm. Thiên Ý và Trình Hạo ngồi cạnh lửa, âm thầm nhìn nhau. Cô cảm giác tim mình đập nhanh hơn bình thường. Anh, lần đầu tiên, không nói gì, nhưng ánh mắt hướng về cô, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.
“Ngày mai chúng ta phải đi xa hơn nữa. Có thể gặp những sinh vật nguy hiểm hơn,” anh nói, giọng vẫn lạnh, nhưng cô nghe thấy sự nghiêm túc lẫn quan tâm.
Thiên Ý gật đầu, ánh mắt lấp lánh quyết tâm: “Tôi sẽ không bỏ cuộc. Dù khó khăn thế nào, tôi cũng sẽ sống sót… cùng anh.”
Trình Hạo khẽ nhíu mày, ánh mắt dịu lại, nhưng không nói gì. Anh biết, dù cô bướng bỉnh và nóng nảy, nhưng sự dũng cảm và thông minh của cô khiến anh… tin tưởng.
Đêm rừng yên tĩnh, tiếng suối chảy róc rách, tiếng côn trùng râm ran, ánh lửa bập bùng. Hai con người trái ngược, một lạnh lùng, một bướng bỉnh, ngồi cạnh nhau, trái tim từng nhịp trùng khớp. Một mối quan hệ vừa ghét vừa yêu, âm thầm hình thành giữa hiểm nguy rừng sâu…
Và khi ánh trăng chiếu qua tán lá, phản chiếu lên khuôn mặt họ, cả hai không biết rằng ngày mai sẽ còn thử thách lớn hơn nhiều, buộc họ phải hợp tác tối đa, dựa vào nhau để sống sót… và đối mặt với những cảm xúc chưa từng trải qua.