Khi tên tuổi của Lý Vĩ ngày càng nổi tiếng, những cám dỗ bắt đầu xuất hiện. Các công ty quảng cáo tìm đến, mời cậu làm gương mặt đại diện cho sản phẩm. Những hợp đồng béo bở, những khoản tiền khổng lồ khiến cha mẹ choáng ngợp. Người cha coi đó là phần thưởng xứng đáng, còn người mẹ thì lo lắng rằng con trai sẽ bị cuốn vào vòng xoáy danh vọng. Huấn luyện viên thì nghiêm khắc cảnh báo: “Đừng để những thứ ngoài đường đua làm mờ mắt.”
Lý Vĩ ban đầu thấy hứng thú. Những buổi chụp hình, những lần xuất hiện trên truyền hình khiến cậu cảm thấy mình như một ngôi sao thực thụ. Nhưng dần dần, cậu nhận ra rằng những cám dỗ ấy lấy đi thời gian, lấy đi sự tập trung. Mỗi lần tham gia quảng cáo, mỗi lần xuất hiện trước công chúng, Lý Vĩ lại thấy mình xa rời hồ bơi, xa rời giấc mơ Olympic.
Người bạn đồng hành nhìn thấy sự thay đổi ấy thì buồn bã. Cậu biết rằng Lý Vĩ đang bị cuốn vào vòng xoáy danh vọng, đang mất đi sự tập trung. Dù vẫn động viên, vẫn nhắc nhở, nhưng người bạn cảm thấy bất lực. Lý Vĩ thì giằng xé, vừa muốn tận hưởng ánh hào quang, vừa muốn giữ vững giấc mơ.
Cha mẹ cũng bắt đầu xa cách. Người cha mải mê với những hợp đồng, những khoản tiền, còn người mẹ thì lo lắng nhưng không biết phải làm gì. Lý Vĩ cảm thấy mình như bị kéo ra khỏi con đường đã chọn, bị cuốn vào một thế giới xa lạ. Những cám dỗ ngoài đường đua khiến cậu mất đi sự cân bằng, khiến cậu bắt đầu nghi ngờ chính mình.
Trong những đêm dài, Lý Vĩ tự hỏi: “Mình bơi để làm gì? Vì giấc mơ Olympic, hay vì tiền bạc, danh vọng?” Câu hỏi ấy khiến cậu trăn trở, khiến cậu mất ngủ. Lý Vĩ biết rằng mình đang đứng trước một ngã rẽ, một lựa chọn khó khăn. Và thế là, cậu tiếp tục bước đi, tiếp tục lao mình xuống làn nước, dù trong lòng đầy hoài nghi.