MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Tàn Sau Vinh QuangChương 15

Ánh Sáng Tàn Sau Vinh Quang

Chương 15

355 từ · ~2 phút đọc

Khi danh vọng ngày càng lớn, khoảng cách giữa Lý Vĩ và gia đình cũng dần xuất hiện. Người cha mải mê với những hợp đồng, những khoản tiền, coi con trai như một nguồn lợi nhuận. Người mẹ thì lo lắng, nhưng không biết phải làm gì. Mỗi lần nhìn thấy con trai trên truyền hình, bà vừa tự hào vừa buồn bã. Bà biết rằng Lý Vĩ không còn là đứa trẻ ngày nào, mà đã trở thành một ngôi sao, một người xa cách với gia đình.

Lý Vĩ cũng cảm nhận được sự thay đổi ấy. Mỗi lần về nhà, cậu thấy không khí lạnh lẽo, không còn sự ấm áp như trước. Người cha chỉ nói về hợp đồng, về tiền bạc, còn người mẹ thì im lặng, ánh mắt buồn bã. Lý Vĩ cảm thấy mình như một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình.

Người bạn đồng hành vẫn ở bên, nhưng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng Lý Vĩ. Cậu biết rằng gia đình là nơi quan trọng nhất, nhưng lại cảm thấy xa cách. Những buổi tối, khi ngồi một mình, Lý Vĩ nhớ lại những ngày thơ ấu, nhớ lại ánh mắt tự hào của cha mẹ. Giờ đây, ánh mắt ấy đã biến thành sự xa cách, sự lạnh lùng.

Huấn luyện viên thì nghiêm khắc, không cho phép Lý Vĩ nghĩ đến những chuyện ngoài đường đua. Ông nhắc nhở rằng gia đình không thể giúp cậu chiến thắng, chỉ có sự khổ luyện mới làm được. Nhưng Lý Vĩ biết rằng sự xa cách ấy đang khiến cậu mất đi một phần quan trọng của cuộc đời.

Trong lòng Lý Vĩ, một nỗi buồn âm ỉ tồn tại. Cậu biết rằng mình đang mất đi gia đình, mất đi sự ấm áp. Nhưng cậu cũng biết rằng mình không thể dừng lại. Giấc mơ Olympic quá lớn, quá rực rỡ, khiến Lý Vĩ không thể quay đầu. Và thế là, cậu tiếp tục bước đi, tiếp tục lao mình xuống làn nước, dù trong lòng đầy nỗi buồn và sự xa cách.