1,368 từ · ~7 phút đọc
Trời mưa.
Những hạt mưa đầu mùa rơi xuống mặt kính trong suốt, từng giọt nước chảy dài, phản chiếu ánh đèn vàng nhạt của văn phòng tầng bốn mươi lăm – nơi ánh sáng chưa từng tắt suốt ba năm qua.
Trần Tịnh Nhi ngồi lặng trong căn phòng ấy, phía đối diện là người đàn ông từng khiến cô tin rằng chỉ cần yêu là đủ. Trên bàn, một tờ giấy đặt ngay ngắn — đơn ly hôn, bên cạnh là con dấu pháp lý màu đỏ rực, giống như một vết máu loang giữa tờ giấy trắng.
Lục Hạo Dương vẫn như mọi ngày, áo sơ mi trắng phẳng phiu, cổ tay áo cuộn lên gọn gàng. Ánh sáng từ đèn phản chiếu lên sống mũi cao thẳng và đôi mắt đen thẳm, không chút cảm xúc.
Anh ngẩng đầu, giọng lạnh:
– Em muốn kết thúc thật sao?
Tịnh Nhi mím môi, ngón tay siết chặt quai túi. Ba năm hôn nhân, cô đã nghĩ đến ngày này hàng trăm lần, nhưng khi thật sự nói ra, tim vẫn đau nhói như có ai bóp nghẹt.
– Phải.
– Lý do?
– Mệt rồi. – Cô cười nhạt, nụ cười mỏng manh như cánh hoa rơi – Anh có cần thêm lý do gì khác không?
Anh im lặng. Không gian tràn đầy mùi cà phê đắng và hương nước hoa nhàn nhạt của cô, nhưng giữa hai người chỉ có một khoảng cách lạnh lẽo như bức tường kính.
Họ đã từng là vợ chồng. Từng ngủ chung một giường, ăn chung một bữa sáng. Nhưng ba năm qua, những lần chạm mặt hiếm hoi chỉ là ở bàn ăn, trong tiếng dao nĩa va chạm.
Anh là tổng tài của Lục Thị – kẻ đứng trên nghìn người. Cô là người phụ nữ được chọn để “ổn định hình ảnh” cho anh trong giới truyền thông. Một cuộc hôn nhân xuất phát từ lợi ích, chứ không phải tình yêu.
Ngày cưới, anh không đến đón dâu. Cô khoác váy trắng bước vào lễ đường một mình.
Tất cả quan khách đều thì thầm: “Thật đáng thương, cô ấy chỉ là công cụ chính trị.”
Và anh, trong bộ vest đen, chỉ liếc nhìn cô một lần rồi quay đi.
Tịnh Nhi từng tin rằng, dù bắt đầu lạnh lẽo, chỉ cần cô yêu đủ nhiều, sẽ có ngày anh cảm động.
Nhưng ba năm qua, ngoài công việc và những bữa tiệc xã giao, anh chưa từng hỏi cô: “Em có mệt không?”
– Tôi sẽ không níu kéo. – Giọng anh vang lên, dứt khoát.
Câu nói ấy, nhẹ như không, nhưng lại đâm thẳng vào tim cô.
Tịnh Nhi mỉm cười, đôi mắt cụp xuống để che đi nước mắt:
– Tôi biết.
Cô đứng dậy, chậm rãi đẩy tờ giấy về phía anh:
– Ký đi. Tôi không muốn kéo dài thêm.
Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt không rõ là giận hay thờ ơ. Rồi anh cầm bút, viết một chữ ký mạnh mẽ, gọn gàng. Mực thấm lên mặt giấy, lạnh buốt.
Khi tiếng bút dừng lại, mọi thứ cũng kết thúc.
Cô khẽ nói:
– Cảm ơn anh.
Anh không đáp. Chỉ có tiếng mưa ngoài cửa kính rơi lộp độp, như nhịp tim cô đang vỡ vụn.
Tịnh Nhi xoay người bước đi. Đến cửa, cô dừng lại, không quay đầu, chỉ nói khẽ:
– Anh Hạo Dương, chúng ta… từ nay hết duyên.
Bãi đỗ xe tầng hầm vắng lặng. Mưa rơi trên tấm kính xe, mờ nhòe ánh đèn đường.
Cô ngồi trong xe một lúc lâu, tay nắm vô lăng, hít sâu.
Trong túi, chiếc điện thoại rung lên – là tin nhắn của bác sĩ:
“Chúc mừng, kết quả đã xác nhận. Cô mang thai được sáu tuần.”
Cả người cô run lên. Sáu tuần…
Là khoảng thời gian cô và anh vẫn còn là vợ chồng hợp pháp.
Cô cười, nước mắt tràn ra khóe mắt.
Thật trớ trêu. Khi cô quyết định buông bỏ, sinh mệnh nhỏ bé này lại đến như một phép thử cuối cùng.
Nhưng cô biết rõ – nếu nói cho anh, anh sẽ chỉ lạnh nhạt như mọi khi: “Giữ hay bỏ, tùy em.”
Cô từng chứng kiến anh đối xử với đứa trẻ bị bỏ rơi của người khác, từng nghe anh nói: “Tôi không thích trẻ con.”
Thế nên, cô không dám hy vọng.
Cô khởi động xe, lao đi trong cơn mưa dày đặc, mang theo một bí mật – và cả trái tim vừa tan vỡ.
Ba năm trước.
Ngày cưới.
Trần Tịnh Nhi đứng trước gương, mặc váy cưới trắng tinh. Bên ngoài, tiếng ồn ào của phóng viên, tiếng máy ảnh chớp liên tục.
Mọi người đều khen cô đẹp, đoan trang, xứng đáng là thiếu phu nhân của Lục Hạo Dương.
Nhưng chỉ mình cô biết — trong lòng lạnh đến mức không cảm nhận được niềm vui.
Người quản lý bước vào, nói nhỏ:
– Tổng tài còn đang họp, cô đi trước ra lễ đường nhé.
Cô gật đầu.
Trong lễ đường, hoa hồng trắng nở rộ, ánh đèn lấp lánh. Nhưng khi cô bước vào, chiếc ghế dành cho chú rể vẫn trống.
Mười phút. Hai mươi phút. Một giờ.
Cuối cùng, anh cũng đến – cùng thư ký riêng.
Không một lời xin lỗi, chỉ nói:
– Bắt đầu đi.
Lúc đó cô nghĩ, có lẽ chỉ là anh bận thật.
Nhưng sau này, cô hiểu: với anh, cuộc hôn nhân này chỉ là một hợp đồng.
Cô yêu anh – bằng cả sự chân thành.
Còn anh yêu công việc – bằng cả linh hồn.
Trở lại hiện tại.
Lục Hạo Dương ngồi trong văn phòng, ánh mắt dừng trên tờ giấy ly hôn đã ký.
Giấy tờ hợp pháp, sạch sẽ, không lỗi, giống như tất cả những gì anh từng làm – hoàn hảo đến vô cảm.
Thư ký bước vào, nhẹ giọng hỏi:
– Tổng tài, có cần tôi gửi giấy đến tòa không?
Anh gật đầu, giọng nhạt:
– Gửi đi.
Khi cánh cửa khép lại, anh ngả người ra sau ghế, ngước nhìn trần nhà.
Trong đầu, bất giác hiện lên nụ cười của cô – nụ cười mà anh chưa từng thật sự để ý đến.
Ba năm. Cô luôn chờ anh về mỗi tối.
Cô tự tay nấu ăn, dọn dẹp, sinh nhật anh tặng đồng hồ, ngày kỷ niệm tặng cà vạt.
Anh đều nhận, nhưng chưa từng đeo.
Anh từng nghĩ, cô chỉ là người phụ nữ hiền lành, thích làm ấm nhà, chẳng có gì đặc biệt.
Chỉ đến khi cô rời đi, căn hộ đột nhiên trống rỗng, anh mới thấy lạ: tại sao không còn mùi cơm nóng, không còn tiếng mở cửa nhẹ khẽ?
Anh nhìn xuống bàn, thấy ly cà phê cô từng mang đến. Đá đã tan, cà phê nguội, vị đắng đậm hơn.
Trong khoảnh khắc, anh bỗng thấy ngực mình nặng nề, nhưng rồi nhanh chóng gạt đi:
“Tốt rồi. Tự do.”
Anh nghĩ thế. Nhưng đêm đó, anh không ngủ được.
Một tháng sau.
Thư ký báo:
– Tổng tài, phu nhân… à, cô Trần đã rời khỏi thành phố, không để lại địa chỉ.
Anh chỉ khẽ “ừ”, tiếp tục ký giấy tờ.
Nhưng mỗi lần ký xong, anh lại bất giác nhìn sang chỗ ngồi đối diện — nơi cô từng đặt tách trà của mình.
Bên cửa sổ, hoa hồng mà cô trồng đã khô héo.
Anh gọi người vứt đi, nhưng sáng hôm sau lại bảo:
– Trồng lại đi.
Không ai hiểu tại sao tổng tài bận rộn như anh lại quan tâm đến một chậu hoa.
Có lẽ chính anh cũng không hiểu.
Đêm ấy, trong căn hộ cao cấp, ánh trăng hắt qua rèm.
Anh nằm trên giường, xoay mình, lần đầu thấy giường trống trải đến lạ.
Từ trong tiềm thức, giọng nói của cô vang lên: “Anh Hạo Dương, hôm nay em nấu món anh thích.”
Anh mở mắt, chỉ thấy bóng tối.
Không có ai ở đó.
Một cảm giác trống rỗng nhói lên, nhưng anh lại cười nhạt với chính mình:
“Chỉ là thói quen.”
Anh không biết, thói quen là thứ khó bỏ nhất trên đời.
Ba năm sau, khi định mệnh để họ gặp lại, anh mới hiểu —
Hóa ra, thứ anh đánh mất ngày hôm ấy, không chỉ là một cuộc hôn nhân.
Mà là một người phụ nữ từng yêu anh đến tận cùng.
“Có những cuộc ly hôn không phải vì hết yêu, mà vì một người đã yêu quá lâu trong im lặng.”