MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Trong Bão TốChương 2: Người đàn ông mang tên quá khứ

Ánh Sáng Trong Bão Tố

Chương 2: Người đàn ông mang tên quá khứ

1,276 từ

Buổi tối hôm đó, thành phố vẫn mưa.

Cơn mưa mùa hạ như đổ trút, hòa cùng ánh đèn vàng của những dãy phố đã bắt đầu thưa người. Xe cộ lướt qua để lại những vệt nước loang loáng phản chiếu màu đèn đỏ — giống như những vết thương trong lòng người, dù cố quên đi vẫn chẳng thể liền sẹo.

Trong căn hộ tầng 28, ánh đèn không bật sáng.

Chỉ có bóng dáng mảnh khảnh của Trần Tịnh Nhi ngồi bên khung cửa sổ, tách trà nguội lạnh trên bàn, hơi nước đã tan từ lâu. Cô lặng lẽ nhìn ra ngoài trời, nơi những hạt mưa rơi không ngớt, như đang đếm từng giây phút cuối cùng của cuộc hôn nhân đã chết.

Ba năm hôn nhân.

Ba năm sống cùng một người mà cô chưa từng hiểu hết.

Và cũng ba năm cô dằn lòng chờ đợi, rằng một ngày nào đó, anh sẽ quay lại nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng như thuở ban đầu.

Nhưng không.

Cô đã sai.

Hợp đồng kết hôn, ngay từ đầu, chỉ là một cuộc giao dịch.

Cô ký tên bằng tình yêu, còn anh — ký bằng nghĩa vụ.

Tịnh Nhi khẽ cười, tiếng cười vang lên khàn đặc, khô như tro tàn.

Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận trái tim đang đập — yếu ớt nhưng vẫn cố chấp, giống hệt cô vậy.

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Một âm thanh đơn giản, nhưng trong đêm tĩnh mịch lại khiến cô giật mình.

Tịnh Nhi đứng dậy, đi chân trần trên nền gỗ lạnh, bước tới cửa. Cô không hỏi “Ai đó?”, cũng chẳng do dự. Cửa mở ra — và người đứng ngoài là Lục Hạo Dương.

Anh mặc áo sơ mi đen, cổ áo mở hai nút, cơn mưa khiến tóc anh ướt, vài giọt nước còn đọng nơi hàng mi.

Ánh mắt anh trầm lắng, hơi rượu phảng phất quanh người.

“Em vẫn chưa ngủ.”

Giọng anh khàn, hơi thấp. Không rõ là hỏi hay khẳng định.

Tịnh Nhi không đáp.

Cô chỉ đứng im, hai tay buông thõng, ánh mắt lạnh như thể người đàn ông trước mặt chỉ là người xa lạ.

Lục Hạo Dương nhìn cô vài giây, rồi khẽ nói:

“Chúng ta cần nói chuyện.”

Câu này, ba năm nay anh chưa từng nói.

Mỗi lần có vấn đề, anh chỉ im lặng.

Mỗi khi cô cố giải thích, anh lại bỏ đi.

Còn giờ đây, khi cô đã buông tay, anh lại muốn nói.

Cô quay người bước vào phòng khách, giọng nhẹ như gió:

“Nếu là chuyện ly hôn, tôi đã nói hết rồi. Luật sư sẽ liên hệ với anh.”

Anh đóng cửa, bước theo cô, giọng kiềm chế:

“Không phải chuyện đó.”

“Vậy thì chẳng còn gì để nói.”

Tịnh Nhi đặt tách trà xuống bàn, xoay người đối diện anh, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

“Ba năm nay, tôi đã chờ anh một câu nói, một chút cảm xúc, nhưng anh chưa từng cho tôi. Lục Hạo Dương, anh có biết, im lặng cũng là một cách giết người không?”

Anh khẽ nhíu mày.

“Em đang nói gì vậy?”

“Em?”

Cô bật cười. “Tôi tưởng anh không còn xem tôi là vợ nữa.”

Khoảnh khắc ấy, ánh nhìn của hai người chạm nhau, nhưng không có tia ấm áp nào xen giữa. Chỉ còn lạnh lẽo, và mưa ngoài kia.

Anh bước chậm lại gần, ánh mắt dừng nơi gương mặt cô — vẫn là khuôn mặt anh từng quen thuộc, nhưng dường như xa lạ hơn bao giờ hết.

“Em thay đổi rồi.”

“Tôi học được từ anh.”

Cô đáp, giọng khẽ nhưng đầy mỉa mai. “Anh dạy tôi cách giấu cảm xúc, cách im lặng khi đau. Giờ thì tôi làm được rồi.”

Không khí lặng xuống.

Chỉ còn tiếng mưa rơi ngoài ban công.

Lục Hạo Dương thở dài, bàn tay siết chặt bên người.

“Anh không muốn ly hôn.”

Một câu, như một nhát dao chậm rãi rạch lên vết thương chưa lành.

Tịnh Nhi sững người. Cô ngẩng lên nhìn anh, trong mắt pha lẫn kinh ngạc và hoang mang.

“Anh nói gì?”

“Anh không muốn ly hôn.”

Giọng anh kiên định, nhưng ánh mắt lại phức tạp.

“Ít nhất, không phải bây giờ.”

Tịnh Nhi bật cười thành tiếng. “Bây giờ? Vậy khi nào? Khi anh rảnh rỗi? Khi người phụ nữ khác không còn khiến anh bận tâm?”

Cô cười, nước mắt chực trào.

“Lục Hạo Dương, anh biết không, tôi đã chờ anh suốt ba năm. Ba năm — chỉ để nghe một lời, dù là dối trá cũng được. Nhưng anh không nói. Giờ anh mới bảo ‘không muốn’ ư? Quá muộn rồi.”

Cô quay người, định bước vào phòng, nhưng cánh tay anh đã kéo lại.

Cô vùng ra, giọng nghẹn:

“Buông tôi ra!”

Anh giữ chặt, đôi mắt anh rối loạn lần đầu tiên.

“Anh sai rồi, Tịnh Nhi. Nhưng em có thể đừng đi được không?”

“Tôi đi đâu không quan trọng. Quan trọng là, tôi không còn là của anh nữa.”

Cô nhìn anh, đôi mắt ướt, nhưng nụ cười vẫn giữ nguyên.

“Chúng ta kết thúc rồi, Lục Hạo Dương. Đừng làm khổ nhau thêm nữa.”

Bàn tay anh từ từ buông ra, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo cô không rời.

Cửa phòng khép lại, để lại một khoảng lặng vô tận.

Sáng hôm sau.

Ánh nắng rọi qua rèm cửa, chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt của Tịnh Nhi. Cô ngồi bên giường, mắt trũng sâu vì cả đêm không ngủ.

Cô cầm điện thoại — trong danh bạ vẫn lưu số của anh, nhưng đã lâu rồi không gọi.

Cô định xóa, nhưng ngón tay khựng lại.

Một tin nhắn hiện lên ngay lúc ấy.

Từ Tiểu Du:

“Chị, sáng nay em thấy anh Lục ở bệnh viện thành phố. Anh ấy hình như bị thương, máu dính ở tay... Chị biết chuyện gì không?”

Tim Tịnh Nhi đập mạnh.

Cô đứng phắt dậy, chân trần chạy ra ngoài ban công, gió buổi sớm thổi lạnh buốt.

Tay cô run lên, không biết là vì lo lắng hay vì sợ.

Cô muốn mặc kệ.

Muốn tin rằng anh không còn liên quan đến mình.

Nhưng trái tim lại chẳng nghe lời.

Ba tiếng sau, tại bệnh viện thành phố.

Khoa cấp cứu đông nghẹt người, mùi thuốc sát trùng phảng phất trong không khí.

Khi Tịnh Nhi bước vào, cô nhìn thấy anh — Lục Hạo Dương đang ngồi bên giường, tay phải quấn băng trắng, máu thấm ra đỏ nhạt. Anh vẫn mặc áo sơ mi đêm qua, nhưng ánh mắt mệt mỏi và trống rỗng.

“Anh bị gì vậy?”

Cô hỏi, giọng thấp.

Anh ngẩng lên, thấy cô, khẽ nhếch môi.

“Không có gì. Chỉ là tai nạn nhỏ.”

“Tai nạn?”

Cô nhíu mày. “Anh lái xe trong tình trạng say rượu?”

Anh im lặng.

Cô bước đến gần, nhìn băng gạc nơi cánh tay, mắt rưng rưng.

“Anh đúng là chẳng bao giờ biết tự thương lấy mình.”

Anh cười nhạt. “Nếu anh nói, anh đến nhà em tối qua chỉ để nói xin lỗi, em có tin không?”

“Không.”

Cô đáp dứt khoát, rồi quay đi.

Nhưng bàn tay anh lại nắm lấy cổ tay cô, lần này không mạnh mẽ, mà run rẩy.

“Tịnh Nhi, cho anh một cơ hội được không?”

“Cơ hội?”

Cô nhìn anh, giọng khàn đặc.

“Anh từng cho tôi cơ hội nào chưa?”

Một khoảng lặng dài.

Ánh mắt anh như vỡ vụn.

Còn cô, lần đầu tiên trong suốt ba năm, rơi nước mắt không phải vì đau, mà vì đã đến lúc buông tay thật rồi.

Ngoài hành lang, Tiểu Du lặng lẽ đứng nhìn.

Cô cắn môi, nắm chặt điện thoại trong tay, trong mắt ánh lên nét do dự.

Trên màn hình là một bức ảnh — Lục Hạo Dương và một người phụ nữ lạ đang bước vào một căn hộ, được chụp cách đây vài ngày.

“Chị Tịnh Nhi…”

Tiểu Du thì thầm, lòng dấy lên cảm giác không yên.

Mọi chuyện… có lẽ chưa hề đơn giản.