1,273 từ · ~7 phút đọc
Buổi chiều hôm ấy, bầu trời xám xịt như muốn đổ mưa lần nữa.
Trần Tịnh Nhi ngồi bên cửa sổ quán cà phê nhỏ, đối diện bệnh viện thành phố. Ánh nắng yếu ớt xuyên qua lớp kính, chiếu lên ly cà phê đen đã nguội. Cô nhìn ra ngoài, ánh mắt mơ hồ.
Từ buổi sáng rời khỏi bệnh viện, đầu óc cô vẫn rối bời.
Câu nói của anh — “Cho anh một cơ hội được không?” — cứ lặp đi lặp lại như một bản nhạc cũ.
Một phần trong cô muốn tin, nhưng phần còn lại lại sợ.
Sợ nếu một lần nữa tin tưởng, cô sẽ lại là người gánh hết tổn thương.
Cửa quán mở.
Tiểu Du bước vào, áo mưa còn đọng nước, khuôn mặt có chút ngập ngừng.
“Chị…”
Cô em ngồi xuống đối diện, đan hai tay vào nhau. “Em có chuyện muốn nói.”
Tịnh Nhi khẽ gật. “Chuyện gì?”
Tiểu Du im lặng vài giây, rồi đặt điện thoại lên bàn. Màn hình sáng lên, hiện ra một bức ảnh.
Trong ảnh, Lục Hạo Dương đang mở cửa xe, bên cạnh anh là một người phụ nữ.
Người đó mặc váy trắng, mái tóc dài buông xoã, gương mặt không rõ nhưng ánh mắt hướng về phía anh — thân mật một cách tự nhiên.
Không cần nói, Tịnh Nhi cũng hiểu.
Tim cô thắt lại. Một cảm giác lạnh lan dọc sống lưng.
“Em… chụp hôm qua sao?”
Tiểu Du lắc đầu. “Ba ngày trước. Em đi lấy tài liệu ở công ty, tình cờ thấy. Lúc đầu em nghĩ chắc là khách hàng… nhưng sau đó nghe người trong văn phòng nói… người phụ nữ đó tên Lâm Nhã Khanh.”
Cái tên ấy rơi vào tai Tịnh Nhi như một nhát dao.
Cô biết người đó.
Rất rõ.
Lâm Nhã Khanh — người từng là bạn thân của cô, cũng là mối tình đầu của anh.
Năm đó, khi Lục Hạo Dương buộc phải cưới cô để cứu công ty, chính Nhã Khanh là người biến mất không lời từ biệt.
Cô tưởng rằng mọi chuyện đã chấm dứt.
Nhưng bây giờ, có vẻ như quá khứ đang quay lại, tàn nhẫn hơn bao giờ hết.
“Chị định làm gì?”
Tiểu Du hỏi, giọng thấp.
Tịnh Nhi cười nhạt. “Không gì cả. Mỗi người có lựa chọn của mình, phải không?”
“Nhưng chị… anh ấy—”
“Anh ấy là chồng cũ của tôi, hoặc sắp cũ.”
Cô cắt ngang, giọng bình thản đến đáng sợ.
“Tiểu Du, đôi khi im lặng là cách tốt nhất để giữ lòng tự trọng.”
Tiểu Du cắn môi, không nói thêm.
Cô biết chị mình đang gượng. Biết rõ, đằng sau lớp vỏ bình tĩnh đó là trái tim đang rạn nứt từng mảnh.
Tối cùng ngày,
Tịnh Nhi nhận được cuộc gọi từ Luật sư Lâm — người đại diện trong vụ ly hôn.
“Cô Trần, phía Lục tổng tạm thời chưa ký đơn. Anh ta yêu cầu gia hạn thời hạn thỏa thuận thêm một tháng.”
Một tháng.
Cô im lặng vài giây, rồi đáp: “Tôi đồng ý. Sau một tháng, nếu anh ấy không ký, tôi sẽ tự nộp đơn.”
“Được. Tôi sẽ ghi lại.”
Cuộc gọi kết thúc, nhưng lòng cô không yên.
Nếu anh không ký, điều đó có nghĩa là anh vẫn muốn giữ cuộc hôn nhân này.
Nhưng giữ để làm gì? Khi trái tim anh đang hướng về người khác.
Đêm đó, cô không ngủ.
Trong đầu chỉ có một câu hỏi — “Nếu Nhã Khanh thật sự quay lại, anh sẽ chọn ai?”
Tiếng mưa lại bắt đầu rơi, như định mệnh trêu ngươi.
Cô đứng dậy, rót ly nước, nhưng tay run đến mức nước tràn ra bàn.
Rồi điện thoại đổ chuông.
Số lạ.
Cô do dự vài giây, rồi nhấc máy.
“Là tôi, Lục Hạo Dương.”
Giọng anh trầm và mệt.
“Anh muốn gì?”
“Ra ngoài nói chuyện được không?”
“Không cần. Chuyện giữa chúng ta… đã nói hết rồi.”
“Không đâu.” Anh ngừng một nhịp. “Vì có người khác đang muốn xen vào.”
Câu nói khiến tim cô khựng lại. “Anh nói gì?”
“Anh nghĩ em nên nghe từ anh, thay vì từ miệng người khác. Anh đang ở bãi đỗ xe tầng hầm.”
Cô im lặng. Rồi mặc áo khoác, bước ra ngoài, bất chấp mưa vẫn chưa dứt.
Khi cửa thang máy mở ra, cô thấy anh — vẫn dáng cao gầy, áo sơ mi xắn tay, tay phải còn quấn băng.
Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
“Anh bị thương mà còn ra đây làm gì?”
“Vì có thứ anh cần nói rõ.”
Anh tiến lại gần, ánh đèn hắt xuống khiến khuôn mặt anh thêm phần mệt mỏi.
“Em có thấy bức ảnh đó rồi, đúng không?”
Cô khựng lại. “Anh biết?”
“Tiểu Du gửi cho anh.”
Anh thở dài. “Anh đoán em sẽ nghĩ sai.”
Tịnh Nhi cười nhẹ. “Nghĩ sai? Anh và cô ấy cùng vào khách sạn. Tôi nhìn nhầm à?”
“Không phải khách sạn.”
Anh đáp, giọng kiềm chế. “Đó là trung tâm phục hồi sức khỏe. Nhã Khanh bị bệnh tim, mới trở về nước sau ca phẫu thuật. Anh đến đón cô ấy theo yêu cầu của bố.”
“Bệnh tim?”
Cô nhíu mày.
“Phải. Anh không định giấu em, chỉ là chưa có cơ hội nói. Cô ấy từng là người anh yêu, đúng, nhưng giờ thì không.”
Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Người anh quan tâm bây giờ… là em.”
Câu nói ấy như giọt nước cuối cùng rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Gợn sóng lan ra, kéo theo vô số cảm xúc hỗn loạn.
Cô bật cười, nhưng giọng run:
“Anh quan tâm tôi? Sau khi tôi quyết định rời đi sao?”
“Có lẽ anh nhận ra quá muộn.”
Anh bước thêm một bước, giọng thấp dần.
“Anh từng nghĩ chỉ cần lo cho công việc, giữ khoảng cách là tốt. Nhưng khi em nói ly hôn, anh mới hiểu… mình sắp mất điều duy nhất còn lại.”
Tịnh Nhi quay đi.
Nước mắt rơi xuống, hòa vào tiếng mưa bên ngoài.
“Anh nói vậy để làm gì, Hạo Dương?”
Giọng cô nghẹn lại. “Để tôi mềm lòng sao?”
Anh im lặng.
“Không, tôi không thể.”
Cô ngẩng lên, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết.
“Anh có thể hối hận, nhưng không thể yêu tôi chỉ vì mất mát. Tôi từng muốn nghe điều này, nhưng bây giờ… muộn rồi.”
Cô bước qua anh, đi về phía cửa thang máy.
Nhưng khi tiếng “ding” vang lên, phía sau vang lên tiếng bước chân vội.
“Khoan đã, Tịnh Nhi!”
Anh nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt đau đớn.
“Nếu anh nói — anh sẽ ly hôn với cô ấy, từ bỏ tất cả, chỉ để ở lại bên em, em có tin không?”
Cô khựng người, mắt mở to.
“Cô ấy?”
Anh im lặng.
Khoảnh khắc đó, cô hiểu.
Không phải Nhã Khanh.
Mà là người phụ nữ khác, người anh giấu suốt ba năm — người đứng sau cuộc hôn nhân hợp đồng này.
Cô lùi lại một bước, giọng run:
“Anh… vẫn chưa nói hết, đúng không?”
Anh không đáp.
Sự im lặng ấy đã nói thay tất cả.
Đêm đó, Tịnh Nhi rời khỏi căn hộ, không mang theo gì ngoài chiếc điện thoại.
Cô bước giữa cơn mưa lạnh buốt, từng hạt rơi lên mặt mà chẳng buồn lau đi.
Trong lòng cô, mọi thứ đổ vỡ thêm lần nữa.
Cô từng nghĩ mình đã mạnh mẽ.
Nhưng hóa ra, vẫn có những vết thương chỉ cần một lời nói, là bật máu trở lại.
Sáng hôm sau, một tin tức nổ tung trên mạng:
“Tổng tài Lục Hạo Dương lộ ảnh thân mật với nữ giám đốc Lâm Nhã Khanh – nghi vấn ly hôn vợ Trần Tịnh Nhi.”
Báo chí giật tít, mạng xã hội dậy sóng.
Còn cô — người trong cuộc — chỉ im lặng, như thể tất cả không liên quan đến mình.
Cô tắt điện thoại, nhìn ra cửa sổ căn hộ mới thuê.
Mưa vẫn chưa dứt.
Có lẽ, giữa cô và anh… đã thật sự không còn gì.