1,281 từ · ~7 phút đọc
Buổi sáng hôm sau, thành phố vẫn chưa kịp tỉnh.
Nhưng trên mạng, mọi thứ đã như bão đổ.
Các tờ báo điện tử, diễn đàn giải trí, nhóm tin nóng Weibo đều đăng tải cùng một chủ đề:
[Độc quyền] Tổng tài Lục Hạo Dương ôm hôn nữ giám đốc Lâm Nhã Khanh trong xe – Vợ hợp pháp Trần Tịnh Nhi bị bỏ rơi?
Bức ảnh được chụp lúc đêm, ánh sáng yếu, nhưng vẫn đủ để nhận ra dáng người của anh và cô ta trong chiếc xe đen sang trọng.
Chỉ một khoảnh khắc, nhưng đủ để định hình hàng trăm bình luận cay nghiệt.
“Tổng tài nhà Lục thị đúng chuẩn phim ngôn tình – nhưng mà ngoài đời lại cẩu huyết ghê.”
“Thật tội cho vợ hợp pháp của anh ta, nghe nói cưới ba năm mà chưa từng công khai.”
“Lâm Nhã Khanh à? Hồi trước là người yêu cũ của anh ta mà. Giờ quay lại chắc chắn là drama.”
Mỗi dòng bình luận như dao cắt vào lòng Tịnh Nhi.
Cô không đọc hết, chỉ nhìn tiêu đề, rồi tắt màn hình.
Nhưng dù không đọc, những câu chữ ấy vẫn in sâu trong đầu cô, như vết sẹo không bao giờ mờ.
Cửa phòng bật mở.
Tiểu Du bước vào, gương mặt hốt hoảng.
“Chị! Chị đã thấy tin rồi đúng không?”
Tịnh Nhi khẽ gật, giọng bình thản. “Ừ, thấy rồi.”
“Em đã thử gọi cho phòng truyền thông của công ty, họ nói bên anh Lục đang xử lý, bảo báo chí gỡ bài. Nhưng càng gỡ, người ta càng chia sẻ thêm.”
“Không sao đâu, Tiểu Du.”
Cô mỉm cười nhạt, ánh mắt xa xăm. “Mình càng phản ứng, người ta càng tin là thật.”
“Nhưng mà chị—”
“Tôi ổn.”
Câu trả lời dứt khoát, nhưng bàn tay cô đang run dưới lớp chăn.
Cô biết, im lặng đôi khi là cách duy nhất để giữ lại chút tự trọng cuối cùng.
Dù người ngoài không hiểu, nhưng với cô, tiếng nói giờ đây chẳng còn ý nghĩa.
Cô từng lên tiếng để bảo vệ hôn nhân, và cái cô nhận lại chỉ là sự im lặng của anh.
Buổi chiều, điện thoại đổ chuông.
Tên người gọi hiện lên: Lục Hạo Dương.
Cô ngần ngừ vài giây, rồi nhấn nghe.
“Em ở đâu?”
Giọng anh khàn đặc.
“Ở nhà.”
“Đừng ra ngoài. Anh đang xử lý vụ việc. Tin đó là giả.”
“Giả?”
Cô khẽ cười, giọng lạnh. “Giả mà anh vẫn xuất hiện cạnh cô ta, để người ta chụp được sao?”
“Lúc đó anh không biết có phóng viên.”
“Lý do này nghe quen quá. Hình như ba năm nay anh vẫn dùng để nói với tôi mỗi khi biến mất.”
Giọng cô nhẹ nhưng sắc như dao.
“Anh yên tâm. Tôi không cần giải thích. Vì dù là thật hay giả, tôi cũng không còn tư cách gì để xen vào.”
“Em có tư cách.”
Anh đáp, gần như bật ra. “Em là vợ anh.”
Cô im lặng. Rồi buông một câu:
“Không lâu nữa đâu.”
Điện thoại ngắt.
Đầu dây bên kia chỉ còn tiếng thở nặng nề của anh, hòa trong cơn gió lạnh đầu mùa.
Chiều muộn, một người lạ gõ cửa.
Một người đàn ông trung niên, vest chỉnh tề, tự giới thiệu là trợ lý riêng của chủ tịch tập đoàn Lục thị.
“Cô Trần, chủ tịch muốn gặp cô. Là chuyện quan trọng.”
Tịnh Nhi thoáng do dự, nhưng vẫn gật đầu.
Dù sao, cô từng là con dâu nhà họ Lục — hay ít nhất, trên giấy tờ vẫn là như vậy.
Phòng họp tầng 32 của Lục thị luôn khiến người ta thấy ngợp.
Không phải vì xa hoa, mà vì lạnh.
Cảm giác như mọi hơi thở, mọi ánh nhìn đều bị kiểm soát.
Khi cô bước vào, Lục lão gia – cha của Lục Hạo Dương – đã ngồi sẵn.
Ánh mắt ông sắc lạnh, giọng trầm trịch.
“Cô Trần, tôi nghĩ cô đã thấy những tin tức sáng nay.”
“Vâng, thưa bác.”
“Cô biết đấy, công ty đang đứng trước một thương vụ quan trọng. Những tin đồn như vậy ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín của Lục thị. Tôi hy vọng cô có thể tạm thời… tránh mặt báo chí.”
“Ý bác là tôi rời khỏi thành phố?”
“Coi như một kỳ nghỉ. Để truyền thông nguôi đi.”
Giọng ông nhẹ, nhưng chứa mệnh lệnh.
Cô khẽ cười. “Nếu tôi đi, chẳng khác nào thừa nhận tin đồn là thật.”
Lục lão gia nhíu mày. “Cô Trần, đây không phải chuyện danh dự, mà là lợi ích của công ty. Cô là người thông minh, chắc hiểu điều đó.”
“Công ty của các người, nhưng tổn thương lại là của tôi.”
Cô đáp, giọng chậm mà rõ. “Ba năm nay, tôi đã nhẫn nhịn đủ rồi, thưa bác.”
Không khí trong phòng đông cứng.
Cô đứng dậy, cúi chào. “Nếu bác không còn gì dặn, tôi xin phép.”
Khi cô vừa quay lưng, giọng ông vang lên phía sau:
“Cô có biết vì sao Hạo Dương cưới cô không?”
Cô khựng lại.
Người đàn ông già chậm rãi nói, từng chữ như rơi xuống tim cô:
“Ba cô từng là cổ đông lớn của Lục thị. Trước khi ông mất, có điều khoản ràng buộc trong hợp đồng — chỉ khi Hạo Dương kết hôn với cô, toàn bộ số cổ phần đó mới được chuyển lại. Cô nghĩ hôn lễ năm đó là vì tình yêu sao?”
Thế giới như dừng lại.
Mọi âm thanh tan biến, chỉ còn nhịp tim cô vang lên hỗn loạn.
Cô quay lại, môi run run:
“Bác đang nói gì vậy?”
“Đó là sự thật. Hợp đồng kết hôn đó… do chính ba cô ký.”
Đêm hôm đó, Tịnh Nhi lang thang trên phố.
Mưa lại rơi.
Dưới ánh đèn đường, cô đi mà không biết mình đang đi đâu.
Chân lạnh buốt, tâm trí trống rỗng.
Hợp đồng kết hôn.
Hóa ra ba chữ ấy không chỉ là ẩn dụ.
Là thật — từng điều khoản, từng con số, từng chữ ký.
Cô là điều kiện.
Một điều kiện được trao đổi giữa hai người đàn ông — cha cô và người cô gọi là chồng.
Cô bật cười, nhưng nước mắt cứ rơi.
Mọi thứ trong ba năm qua — những im lặng, những tổn thương, cả cuộc hôn nhân lạnh lẽo — bỗng chốc đều có lời giải thích.
Không phải vì cô không đủ tốt.
Mà vì ngay từ đầu, cô không phải người được chọn.
Điện thoại reo.
Tên hiển thị: Lục Hạo Dương.
Cô ngẩng đầu, giọng khàn khàn: “Tôi không muốn nghe.”
Nhưng anh nói trước:
“Anh biết rồi. Về chuyện ba em… và bản hợp đồng đó.”
Tim cô thắt lại. “Anh biết?”
“Phải. Anh mới biết hôm nay.”
Giọng anh nghẹn lại. “Anh thề, nếu anh biết từ đầu, anh sẽ không ký. Anh…”
“Đừng nói nữa.”
Cô cắt ngang, nước mắt trào ra. “Anh không cần thề. Vì mọi thứ đã quá muộn.”
“Anh đang tìm cách hủy hợp đồng, Tịnh Nhi. Anh không muốn cuộc hôn nhân của chúng ta bị coi là trao đổi. Anh sẽ—”
“Anh hủy được quá khứ sao?”
Cô bật cười, giọng run rẩy.
“Anh có thể xóa hết ba năm cô đơn tôi chịu đựng sao?”
Không có câu trả lời.
Chỉ còn tiếng mưa đập vào cửa kính giữa hai người.
Cô khẽ nói, giọng như gió thoảng:
“Anh Hạo Dương, nếu có thể, kiếp sau đừng gặp lại.”
Rồi cô tắt máy.
Lần này, là cô dứt khoát trước.
Sáng hôm sau.
Tin tức mới lại nổ ra:
“Trần Tịnh Nhi – vợ tổng tài Lục thị – mất tích sau scandal. Nghi ngờ rời khỏi thành phố.”
Không ai biết cô đi đâu.
Không ai biết rằng, lúc ấy, cô đang ngồi trên chuyến tàu rời khỏi Thượng Hải, hướng về một vùng biển xa xôi nơi cô từng hứa với chính mình — nếu một ngày không còn đủ dũng khí để yêu, hãy bắt đầu lại từ gió và sóng.
Ngoài khung cửa tàu, mưa vẫn rơi.
Nhưng trong lòng cô, có lẽ… trời đang dần tạnh.